*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: An Nhiên
Biên tập: Iris
Do mặt đường kết băng nên xe đang đi đến khu nhà xảy ra tai nạn cũng không thể di chuyển được. Với lại, lúc đó lại là trời tối, trên đường chật hẹp lại nhiều xe nên càng thêm bị cản trở. Cuối cùng hai người cũng đến được hiện trường như đã định. Xe vừa đỗ, Ôn Hành Viễn đã nhanh chóng xuống xe chạy lên phía trước.
Xung quanh trừ những người cảnh sát canh gác vòng ngoài thì không có mấy người dân, những người vây xem đều đã được khuyên trở về. Đổng Mặc chạy theo sau Ôn Hành Viễn, mấy người cảnh sát nhìn thấy đội trưởng Ôn đến đều vội vàng nhường đường.
Phương Dĩ Nam nhanh chóng đi đến giữ chặt tay Ôn Hành Viễn, lông mày nhíu chặt, trong mắt không có ánh sáng, nhỏ giọng nói: “Người chết là vợ lão Viên, đầu… bị…” Anh ta làm pháp y bao nhiêu năm, thảm án gì cũng từng gặp qua nhưng chuyện này lại xảy ra với người thân của người mà mình quen thuộc, anh ta cảm thấy không đành lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


