*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: An Nhiên
Bấy giờ, Đổng Mặc vì biết chú Ôn sắp đến nên ngồi nghiêm chỉnh trên ghế bên cạnh giường bệnh gọt vỏ táo. Đổng Nghiễn đang nằm nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng không thật sự ngủ.
Lúc nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô để quả táo trong tay xuống. Khi nhìn thấy Ôn Hành Viễn, cô đặt dao xuống rồi cầm áo khoác lên, vừa đi ra cửa vừa nói: “Cha đang ngủ, chúng ta đi ra ngoài trước đi.” Đổng Mặc vừa nói xong liền nhìn thấy Tống Ninh đang đứng bên cạnh Ôn Hành Viễn.
Đổng Mặc hơi ngạc nhiên mà Đổng Nghiễn nghe thấy Ôn Hành Viễn đến nên mở mắt ra, chống tay xuống giường muốn ngồi dậy. Đổng Mặc nghe thấy tiếng động, thu lại suy nghĩ của mình quay lại giúp Đổng Nghiễn ngồi dậy rồi kê gối vào đằng sau lưng ông. Tống Ninh cẩn thận tiến lên phía trước, nhìn thấy đội trưởng Đổng trong truyền thuyết, tâm trạng đột nhiên trở nên rất tốt. Xem ra, đội trưởng Đổng giống như những gì mọi người trong cục nói, là một ông lão có khuôn mặt hiền từ, ôn hòa, dáng vẻ không giống người kia nhà mình, lúc nào vẻ mặt cũng cau có lại còn hay tức giận.
“Cháu chào chú Đổng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


