Ở một nơi khác, sau khi ra viện, vì nhiều nguyên nhân nên Vưu Văn quyết định bán căn nhà ở thành phố A rồi nhờ luật sư thanh toán số nợ lúc nợ lúc trước, coi như là xóa bỏ dấu vết tồn tại cuối cùng của mình ở thành phố A. Mặt khác, Vưu Văn biết được tin Lâm Nam vừa mới trở về nên anh ta đích thân đến nhà Lâm Nam một chuyến.
Anh ta nhàn nhã ngồi ở phòng khách, một chân gác lên chân còn lại, còn đung đưa theo nhịp nhìn Lâm Nam mệt mỏi đi vào, mở miệng: “Tổng giám đốc Lâm, chỉ mới mấy ngày không gặp, sao trên mặt đã có thêm nếp nhăn rồi?”
Khóe môi anh ta còn mang theo nụ cười xấu xa. Lâm Nam nghe thấy tiếng nói, nghiêng đầu nhìn thấy người ngồi trên ghế là ai thì sắc mặt không khỏi trở nên khó coi. Ban đầu cứ nghĩ rằng cho dù hung thủ trong vụ án này có là ai đi nữa thì chắc chắn cũng sẽ làm tên Vưu Văn này gặp bất lợi, nhưng không ngờ Vưu Chi Nguyên lại tự sát, còn để lại cho hắn ta một khoản tài sản kếch xù. Nếu như đó không phải là lời nói lúc tự sát, anh nhất định sẽ nghĩ cách không để Vưu Văn thừa kế, đáng tiếc đó là di thư giấy trắng mực đen rõ ràng.
“Anh cũng chẳng khá hơn bao nhiêu đâu. Nhìn sắc mặt của anh kìa, có muốn tôi quyên góp ít tiền để giúp anh đến bệnh viện và cải thiện bữa ăn của mình không?” Lâm Nam không chịu yếu thế đáp lại, đồng thời cũng ngồi xuống đối diện Vưu Văn.
Vưu Văn cười mỉa một tiếng, sau đó nhíu mày lấy ra một cái hộp nhỏ tinh xảo trong chiếc túi đặt bên cạnh: “Đây là quà chia tay của tôi dành cho anh. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại gặp nhau.” Anh ta vừa nói vừa đưa cái hộp đến trước mặt Lâm Nam. Vưu Văn tự thấy từ trước đến nay, bản thân chưa bao giờ là người lấy ơn báo oán, người nào chọc giận anh ta thì tuyệt đối sẽ không có chuyện anh ta nhân nhượng. Kẻ đó chắc chắn phải lãnh mọi hậu quả, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Lâm Nam nhìn thoáng qua chiếc hộp nhỏ, nhận lấy rồi mở nắp hộp, thấy bên trong là một ngón tay quen thuộc, sắc mặt liền tái mét nhìn Vưu Văn.
“Đối với món quà lần trước anh tặng cho Vưu Nhiên, tôi cảm thấy không đủ thành ý. Nói gì thì Vưu Nhiên cũng đã từng là vị hôn thê của anh, sao tôi có thể để thứ này dính đầy máu được? Vì thế, tôi đã ngâm nó trong dung dịch formalin rất lâu, còn cột cho nó một cái nơ xinh xắn nữa, như vậy vừa có thể giữ lâu, lại vừa lịch sự. Tôi nghĩ nhất định anh sẽ hài lòng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


