*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: An Nhiên
Biên tập: Đằng Yên
Vưu Văn đi rất vội vàng, Đổng Mặc không nói được mấy câu đã thấy anh ta leo lên xe mình, sau đó vẫy vẫy tay với cô nói một câu: “Đổng Mặc, tạm biệt.”
Suy tư hồi lâu, Đổng Mặc quyết định buổi tối sẽ đi nghĩa trang một chuyến. Cô muốn thử vận may, rất có thể Vưu Văn sẽ đến nơi đó lần nữa.
Bấy giờ, Ôn Hành Viễn đang ngồi bên cạnh giường bệnh nói chuyện cùng Đổng Nghiễn. Lúc đầu cả hai vốn dĩ không nói đến chuyện Đổng Mặc, mãi cho đến khi Đổng Nghiễn nói: “Hành Viễn, thầy biết con cưới Đổng Mặc là vì suy nghĩ cho thầy nhưng con có nghĩ cho mình không? Đây là hôn nhân đại sự, mặc dù cha mẹ con đã mất, không ai quản chuyện này cho con nhưng chính bản thân con…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


