*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đổng Mặc nghĩ chú Ôn sẽ mang mình đến quán cơm trước, nhưng xe lại dừng tại cổng bệnh viện. Chỉ thấy anh lái xe vào bãi đỗ xe sau đó lấy một hộp giữ nhiệt từ sau xe ra. Cô thấy vậy định hỏi nhưng anh đã đưa tay sửa lại áo của cô: “Đây là súp thịt cừu Dĩ Nam mang tới, mẹ cậu ấy đích thân hầm. Thầy vừa mới làm giải phẫu xong ăn thức ăn lỏng sẽ tốt cho dạ dày hơn nhiều.”
Đổng Mặc thấy anh đi phía trước, bước chân nhanh hơn đuổi kịp anh: “Cháu tưởng chú sẽ đưa cháu đi ăn trước…”
“Trước tiên phải đi ăn cơm chứ? Xem ra về sau em phải hiểu tôi hơn mới được. Vừa rồi chuyện của Tống Ninh cũng là em tự đoán?” Ôn Hành Viễn quay lại cười to, Đổng Mặc lúng túng, đi theo anh vào phòng bệnh.
Sắc mặt Đổng Nghiễn sau khi phẫu thuật hai ngày vẫn không hề có chuyển biến tốt, mặc dù bác sĩ đã nói là không có việc gì nhưng nhìn sắc mặt ông không có một chút huyết sắc Đổng Mặc không kìm được lo lắng. Cô mang súp thịt cừu dặn dò ông uống nhiều một chút, tâm trạng của ông không còn sinh động lạc quan như trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


