*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngón tay Đổng Mặc nhẹ nhàng di chuyển, nhìn về phía Vưu Nhiên đang đứng ra cung cấp cho cô chứng cứ chính xác, trong lòng cô càng thêm kiên định. Cô vẫn không muốn nhìn thấy Vưu Văn phải ngồi tù, cũng không hề tin tưởng Vưu Văn chính là người sát hại cha của họ. Cho dù bề ngoài cô ấy có lạnh lùng cẩn thận như thế nào, từ đầu đến cuối cô ấy đều không thể dối lòng mình.
“Lần lượt bị vợ phản bội, con gái không chịu nghe lời tự mình chăm lo cho cuộc sống, tình cảm gia đình trước mặt người đã chết giống như thùng rỗng kêu to. Huống hồ công ty Vưu Văn đóng cửa, còn đang mắc nợ rất nhiều, nạn nhân không tiếc bán lại cổ phần công ty để giúp đỡ Vưu Văn. Thế nhưng không thể ngờ được cuộc khủng hoảng kinh tế xảy ra đồng thời, các công ty cổ phiếu đều bị ảnh hưởng, công ty ông ta cũng không phải là một xí nghiệp lớn nổi bật hùng mạnh như chúng ta nghĩ, chỉ trong một đêm đã thiệt hại không biết bao nhiêu tài sản. Áp lực giữa sự nghiệp và gia đình, ông ta cuối cùng cũng lựa chọn cách duy nhất có thể giải quyết nguy cơ, cũng giúp chính mình thoát khỏi khốn cảnh này – đó chính là tự sát.” Đổng Mặc nói ra nguyên nhân sở dĩ cô lại phán đoán rằng Vưu Chi Nguyên đã tự sát: “Trước khi tự sát, nạn nhân đã bỏ ra một khoản tiền lớn để mua bảo hiểm, bảo hiểm đó không chỉ giúp đỡ được Vưu Văn mà còn có thể giúp cho công ty mình không bị phá sản. Với lại ông ta cũng sẽ không phải cả ngày đối mặt với sự tự trách vì mối quan hệ gia đình phức tạp nữa.”
Sau đó, cô phát ra bản ghi âm đầu tiên, là bản ghi khi cô nói chuyện với vợ của lái xe vào ngày hôm qua, qua đó lời vợ của người lái xe được ghi lại không sót một chữ. Nghe xong, ánh mắt của cô dừng lại ở sự thay đổi của Vưu Nhiên: “Thực ra, nạn nhân rất thương yêu hai đứa con của mình, chỉ là ông ta không thể hiện ra bên ngoài mà thôi. Nguyên nhân bởi vì tính cách của mình mà ông ta đã làm ra rất nhiều chuyện có lỗi với con mình, nhưng suy cho cùng chỉ là xuất phát từ một tình yêu mà người khác không thể nào lí giải được. Tuy nhiên, bởi vì tính cách đối lập mâu thuẫn khiến cho ông ta chỉ biết áy náy tự trách, nhiều năm dồn nén lại, liền hình thành sự cố chấp không thể thay đổi. Cho nên khi lựa chon tự sát đó là do ông ta đã đi đến đường cùng không tìm ra phương pháp giải quyết nào.”
Theo lời của Đổng Mặc, rất nhiều người thổn thức không ngớt, nhất là ánh mắt đang nhìn Vưu Nhiên, thậm chí còn hơn cả thương xót. Tuy thường ngày đội phó ở trên cao không chỉ có công tác rất tốt, gia cảnh cũng khiến cho người ta ghen tị không thôi, nhưng như những gì Đổng Mặc vừa nói, vừa nghĩ đến việc đội phó phải sinh hoạt trong một hoàn cảnh mối quan hệ gia đình cứng ngắc, hơn nữa cuối cùng còn tạo thành một chuỗi bi kịch, không thể khống khiến cho lòng người sinh ra cảm xúc bùi ngùi.
Tống Ninh dường như cũng cảm thấy có lý nhưng lại không cam lòng khi Đổng Mặc chỉ nói dăm ba câu đã đem kết luận cô phải tổng hợp mấy đêm phủ định đến không đáng một đồng, không kìm được giọng nói sắc lạnh: “Như vậy làm sao để giải thích chuyện Vưu Văn đến biệt thự trước khi ông ta chết? Nếu người chết quan tâm đến con của mình sẽ không lựa chọn thời điểm mẫn cảm khiến người ta nghi ngờ Vưu Văn để tự sát.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


