Giữa ban ngày cầm chủy thủ đến tửu lâu hành hung, đúng là không phải hành động của người bình thường. Trí thông minh của Tần Điềm Nhi đúng là tương đương với Duyên Bình quận vương, đưa nàng về đâu cũng là phiền toái lớn. So với chuyện đưa nàng đến nha môn, còn không bằng đuổi về Tần gia, đẩy củ khoai nóng này vào tay Tần Tư.
Nhưng vào lúc này, Giang Tiểu Lâu nhìn hoa Ngọc Trâm trong tay Ly Tuyết Ngưng, liền nhẹ nhàng cầm lấy, cẩn thận nhìn chằm chằm lên cánh hoa, một mũi kim nho nhỏ lập lòe ánh sáng xanh, vô cùng quỷ dị.
“Sao vậy?” Ly Tuyết Ngưng không rõ hỏi lại.
Tần Điềm Nhi quả nhiên rốt ruột lên, Giang Tiểu Lâu cười gằn, mũi kim đã tẩm độc, nếu không cẩn thận đâm lủng da… Cái gọi là ám sát chẳng qua chỉ là vẻ ngoài, sát nhân chân chính là ở trên cánh hoa.
Nàng bỏ hoa Ngọc Trâm xuống chân, trực tiếp dẫm lên. Tần Điềm Nhi này tuy ngu ngốc, nhưng quỷ kế cũng rất nhiều. Nếu ngươi đã dùng thủ đoạn hung tàn như vậy, thì đừng trách ta không khách khí.
Giang Tiểu Lâu ngoắc ngoắc tay với Sở Hán, Sở Hán đưa tai qua, nàng nhẹ giọng nói: “Đi tìm hắn đến.”
Sở Hán trực tiếp nhảy từ cửa sổ ra ngoài, phóng đi như bay, biến mất ở góc tường, khiến người trong phòng ngây ngốc.
Chưởng quỹ giám sát hai tên hộ vệ áp giải Tần Điềm Nhi xuống, Giang Tiểu Lâu nói với Ly Tuyết Ngưng: “Tỷ về nghỉ ngơi trước đi, hôm nay ta còn việc quan trọng phải làm.”
Ly Tuyết Ngưng gật đầu, đứng lên đi ra ngoài.
Ly Tuyết Ngưng đi đến chỗ ngoặc cầu thang, nhìn thấy Tần Điềm Nhi đang liều mình vùng vậy, quát mắng hộ vệ: “Đám ngu xuẩn các ngươi, có biết ta là ai không?”
Ly Tuyết Ngưng đã đi qua rồi, lại không nhịn được đứng lại ôn nhu nói: “Tần tiểu thư, nếu ngươi vẫn còn có lòng hại người, tương lai nhất định sẽ chịu khổ, lùi một bước biển rộng trời cao, ta khuyên ngươi dừng tay đi.”
Nàng vốn có ý tốt, Tần Điềm Nhi lại mạnh mẽ vùng vẫy thoát khỏi những hộ vệ kia, dùng sức đẩy nàng một cái: “Ngươi là cái thá gì, lại dám lên giọng dạy đời ta?”
Trên mặt Tần Điềm Nhi là năm dấu tay đỏ tươi, trợn mắt ngoác mồm: “ Ngươi dám đánh ta?”
Giang Tiểu Lâu cười lạnh một tiếng, đôi mắt lóng lánh có vẻ mãnh liệt: “Còn nhớ cái bại tai ngươi đánh nhũ nương của ta không, hôm nay ta sẽ trả lại gấp mười lần.” Lời còn chưa dứt, nàng đã nhanh tay tự mình tát Tần Điềm Nhi mấy chục cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)