An Vương phủ
Giữa phòng, sau tấm bình phong mỹ nhân, Tần Điềm Nhi đang tắm, hơi nướcchậm rãi bốc lên làm mơ hồ gương mặt xinh đẹp của nàng, trong phòng tắm tràn ngập mùi hoa thơm.
Oanh Nhi cẩn thận từng chút mang nước nóng vào cửa, cầm gáo múc từng chút nước thêm vào thùng, chỉ nghe Tần Điềm Nhi “a” lên một tiếng sợ hãi, giơ tay cho Oanh Nhi một bạt tai, âm thanh sắc bén đâm vào màng tai: “Ngươi muốn bỏng chết ta sao, cái nhà nay ai cũng bắt nạt ta, bây giờ cả ngươi cũng như vậy.”
Oanh Nhi sợ hãi ngã quỵ trên đất, liên tục dập đầu: “Tiểu thư tha tội, tiểu thư tha tội, nô tì không cố ý.”
Ngàn sai vạn sai, kẻ đáng hận nhất chính là Giang Tiểu Lâu, nếu không phải ả ta gây chuyện, mình sẽ không bị ép gả đến đây. Nàng căm hận đến cực điểm, tay bỗng nhiên đập một cái xuống nước, làm nước văng tung tóe.
Cửa bị đẩy ra, gió lạnh vèo vèo thổi vào, Tần Điềm Nhi giận tím mặt: “Ta đã nói cút ra ngoài, còn vào đây làm gì.”
Người bước vào không phải là tì nữ đang nơm nớp lo sợ, mà là một thanh niên tươi cười vui vẻ, hắn đến gần bồn tắm, nước dãi chảy dài. Nhìn mặt hắn, Tần Điềm Nhi nổi giận: “Sao lại là tên ngốc nhà ngươi, cút ra ngoài.”
Duyên Bình quận vương vốn không biết nhìn sắc mặt người khác, hắn khua tay múa chân, rầm một tiếng nâng thùng nước lên, mặt mày đầu tóc Tần Điềm Nhi lập tức ướt hết. Nàng không kịp nhớ đến mình không mặc y phục, vội vã đứng lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên ngu ngốc này, ngươi muốn làm gì?”
Duyên Bình quận vương như đang chơi đùa, vui mừng cực điểm, hắn không ngừng cười ha ha, lại giội nước lên người Tần Điềm Nhi, Tần Điềm Nhi tức tốc chạy ra khỏi bồn tắm, kéo xiêm y từ trên bình phong xuống che chắn người, nhất thời nổi giận: “Cút.”
Duyên Bình quận vương không sợ chút nào, trái lại còn cười vui vẻ, thậm chí dang hai tay như muốn ôm lấy Tần Điềm Nhi. Cũng không phải hắn có tâm tư gì, chỉ là hắn xem đây như một trò chơi. Động tác và tiếng cười chói tai của hắn khiến cho lý trí của Tần Điềm Nhi bay hết lên chín tầng mây, nàng nhanh chóng né tránh cánh tay đối phương, cầm thấy thùng nước dưới đất, liều mạng đập mạnh vào ngực Duyên Bình quận vương, vì khí lực quá lớn, làm hắn lảo đảo ngã một cái, sau đầu bị đập vào một góc bình phong, nhất thời đầu óc choáng váng, oa lên một tiếng muốn khóc. Tần Điềm Nhi còn chưa hết tức giận, lôi hắn lại gần, tàn bạo nhấn đầu hắn vào thùng nước tắm, cáu giận nói: “Cho ngươi cười, cho ngươi cười.”
Duyên Bình quận vương không ngừng ho khan, liều mạng vùng vẫy, nhưng mối hận trong lòng Tần Điềm Nhi đã lên đến cực điểm, không chút lưu tình, hắn uống phải rất nhiều nước, khua tay múa chân muốn đẩy Tần Điềm Nhi ra nhưng lại không bắt được gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)