Tạ Du trở lại phòng mình, cũng không thay y phục, chỉ ngồi trước ánh nến, nhìn chằm chằm ánh lửa nhảy nhót, vẻ mặt sáng tối chập chờn.
Tì nữ A Tú lo sợ nói: “Tứ tiểu thư, không còn sớm nữa, người nghỉ ngơi đi.”
Tạ Du bỗng nhiên ngẩn đầu lên nhìn chằm chằm A Tú, biểu hiện rất quái lạ. A Tú cảm thấy sau lưng mình rét lạnh, cả người toát mồ hôi, thấp thỏm nói: “Tứ tiểu thư, sao người nhìn nô tì như vậy?”
Tạ Du khẽ mỉm cười, lẩm bẩm với chính mình: “Phụ thân rõ ràng bệnh rất nghiêm trọng, sao chỉ nhờ một chén nước bùa là khôi phục lại, việc này không đáng ngạc nhiên sao?”
A Tú không kềm được suy đoán: “Hay là… vị Ngũ đạo trưởng kia thật sự thần thông?”
Gương mặt lạnh lùng của Tạ Du bao phủ một vẻ trào phúng: “Lừa người khác còn được, muốn gạt ta sao, còn kém lắm. Ta không tin trên đời này có loại thần thông như vậy, không ngờ đại ca lại chịu tin.” Nàng nắm chặt khăn trong tay, nét mỹ lệ trên gương ẩn chứa rất nhiều oán hận.
Đối mặt với tứ tiểu thư như vậy, A Tú rất kinh sợ, nhưng nàng không dám nói nhiều, chỉ cúi đầu im lặng.
Tạ Du đột nhiên nói: “Phó Triêu Tuyên y thuật cao minh, lại là cao đồ của Thái Vô tiên sinh, có thể đã nhận ra đây là độc chứ không phải bệnh. Cô ta để Ngũ Thuần Phong đến chữa bệnh, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này được phụ thân thêm tin tưởng, ra vẻ trước mặt đại ca. Ta đoán… nước bùa này chính là thuốc giải độc.”
Đầu óc Tạ Du rất nhanh nhạy, lập tức liên kết mọi chuyện với nhau.
A Tú chỉ khúm núm, không dám nói tiếp.
A Tú cắn môi không nói, Mạch Nhi làm sao mà chết nàng nhất định sẽ không quên, tứ tiểu thư trước mắt ôn nhu nhược yếu, ăn nói nhỏ nhẹ, nhìn bên ngoài thì không giống loại người độc ác, nhưng tâm tư của tiểu thư giấu quá sâu, các nàng đâu thể phỏng đoán được? Nàng vội vã quỳ xuống, cúi đầu nói: “Nô tì không dám, tiểu thư đối với nô tì ân trọng như núi, nếu có gì dặn dò xin cứ nói với nô tì, cho dù máu chảy đầu rơi cũng nhất định làm được cho tiểu thư.”
Tạ Du mỉm cười: “Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không bảo ngươi đi chết, dù sao người có thể dùng được bên cạnh ta đã không còn nhiều. Ta chỉ hy vọng ngươi thay ta trông chừng bên kia, có bất cứ động tĩnh gì đều phải báo sớm cho ta biết.”
“Vâng.” A Tú cúi sấp trên mặt đất, nơm nớp lo sợ một câu cũng không nói được.
Tạ Khang Hà bệnh mới khỏi, ăn uống không vô, Vương Bảo Trân chuẩn bị điểm tâm cho hắn, hắn cũng chỉ uống được nửa chén cháo loãng, trong lòng ghi nhớ những giấy tờ sổ sách trong thư phòng còn chưa làm xong, liền đòi đi đến thư phòng. Còn chưa kịp giở sổ sách ra đã nghe tì nữ đi vào bẩm báo: “Lão gia, Giang tiểu thư cầu kiến.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
