Phó Triêu Tuyên muốn cáo từ, Giang Tiểu Lâu đuổi theo hắn ở hoa viên: “Phó đại phu.”
Phó Triêu Tuyên quay đầu lại nhìn thấy nàng, tim nhảy lên một cái, trên mặt vẫn làm như không có gì: “Có chuyện gì sao?”
Giang Tiểu Lâu thở hổn hển nói: “Rốt cuộc Tạ bá phụ bị làm sao, ngay cả huynh cũng không dám kê thuốc sao?”
Phó Triêu Tuyên tự xưng y thuật cao minh, lúc này cũng không thể không đỏ mặt, gật đầu nói: “Ta hành nghề y nhiều năm, chưa từng gặp bệnh trạng này, nhất định phải hỏi lại sư phụ mới dám phán đoán.”
Ánh mắt Giang Tiểu Lâu lay động: “Nhưng Thái Vô tiên sinh đã ra ngoài hành y, lúc này làm sao tìm được?”
Phó Triêu Tuyên nói: “Nàng yên tâm, ta và sư phụ có cách liên lạc, ít thì năm ba ngày, nhiều thì nửa tháng, nhất định liên lạc được, không biết Tạ lão gia có thể chống đỡ được lâu như vậy hay không. Nhưng mà, bệnh này quá kỳ lạ, ta thấy có chỗ không đúng…”
“Không đúng? Chỗ nào không đúng…”
“Chuyện này… ta không nói rõ được, vừa nãy ta muốn dùng cách thử máu, nhưng trong nhà có quá nhiều người, làm vậy không thích hợp lắm…”
Từ ngày hôm sau, Tạ Khang Hà bắt đầu nằm trên giường không dậy nổi, toàn thân phát lạnh, lại cảm thấy trong ngực như có hỏa thiêu, chỉ nằm trên giường rên rỉ không ngớt. Vương di nương mời mấy đại phu, nhưng bọn họ đến xem xong đều lắc đầu chịu thua, thuốc của mọi người kê đều chỉ là thuốc giảm đau thông thường, uống hay không cũng như nhau, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, Tạ Khang Hà không ăn không uống, ngủ mê man như chết. Tất cả mọi người đứng chung quanh giường, bi thương khóc lóc, bó tay hết cách.
Ánh mắt của mọi người quét qua một cái, cùng tập trung lên người Giang Tiểu Lâu.
Giang Tiểu Lâu cũng không để ý người khác nghĩ gì, chỉ hòa nhã nói: “Được.”
Chờ khi mọi người lui ra, Tạ Khang Hà mới nhìn Giang Tiểu Lâu, miễn cưỡng cười nói: “Ta còn tưởng là có thể thay thế phụ thân con chăm sóc con, nhưng bây giờ ta đã không thể làm được.”
Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, giọng điệu đặc biệt ôn nhu: “Không đâu, bá phụ sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Ngoài miệng nàng nói như vậy, trong lòng lại nhớ đến chuyện thiên sát cô tinh, nếu đúng là vậy, Tạ Khang Hà cũng là bị nàng làm hại sao? Giang Tiểu Lâu có một cảm giác như không kềm được nước mắt, nhưng nàng sờ lên mặt mình, rất khô, không có giọt nước mắt nào chảy xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
