Lời còn chưa nói hết, tì nữ xinh xắn đã sờ vào tay hắn một cái: “Sợ cái gì, đây là cô nương nhà ta gọi ngài vào mà.”
Tì nữ đẩy hắn vào trong phòng, trước mặt là tầng tầng lớp lớp màn che, phía sau màn là một giai nhân trẻ tuổi xinh đẹp, một thân xiêm y hồng nhạt, bên hông có đeo ngọc bội. Đối phương thấy có nam tử đi vào, đột nhiên đứng dậy, kinh ngạc nói: “Sao ngươi lại vào đây?”
Tiểu Từ lập tức bẩm báo: “Vị công tử này ở bên ngoài đòi gặp ngài, đúng lúc gặp phải Minh Nguyệt quận chúa, quận chúa sợ hắn làm lớn chuyện kinh động Vương gia thì không tốt, nên lệnh cho nô tì đưa hắn vào. Phiên Phiên cô nương, ngài yên tâm, quận chúa làm việc vô cùng cẩn thận, không để ai nhìn thấy, các người có chuyện gì thì cứ nói.”
Hôm nay người hẹn Phiên Phiên gặp mặt ở đây là Giang Tiểu Lâu, nhưng người đến lại là Trịnh Hạo, đúng là khiến người ta kinh sợ. Nhưng Tiểu Từ là người hầu hạ bên cạnh Phiên Phiên, thường ngày rất đắc lực, Phiên Phiên biến sắc, cuối cùng thở dài một tiếng: “Ngươi đi ra ngoài giữ cửa.”
Tiểu Từ cười nói: “Vậy nô tì ra ngoài giữ cửa.” Nói xong nàng đi ra ngoài, lặng lẽ kéo cửa lại, nhưng không đóng hẳn mà chừa một khe hở để nghe lén.
Trịnh Hạo thấy trong phòng không có người ngoài, nhìn chằm chằm Phiên Phiên, thật lâu không nói nên lời, ngược lại Phiên Phiên thút thít nói: “Theo muội thấy, huynh đừng đến đây nữa.”
Trịnh Hạo có gương mặt tuấn tú, lúc này cũng rưng rưng, nức nở nói: “Giao tình của chúng ta cũng khônggiống người ngoài, cần gì xa cách như vậy, không lẽ ta còn có thể hại muội sao?”
Phiên Phiên thở dài một tiếng: “Hôm nay huynh đến, nếu để cho người ngoài biết sẽ gây cho muội phiền phức rất lớn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
