“Phải, không chỉ như vậy, còn có một lá bùa này.” Sở Hán đưa lên một lá bùa màu vàng.
Giang Tiểu Lâu tiếp nhận lá bùa trong tay hắn, trên đó vẽ đầy những ký hiệu nàng không hiểu được, không khỏi cau mày: “Huynh xác định tình trạng của Tạ Du và Tuyết Ngưng giống nhau?”
Thấy sắc mặt Khánh Vương phi trắng bệch, Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng hít một hơi: “Mẫu thân, con hiểu được tâm tình của người, nhưng việc đến nước này có đau lòng cũng vô ích, xin người bảo trọng.”
Lòng bàn tay Khánh Vương phi gần như xuất hiện vết bầm: “Chỉ vì Tuyết Ngưng từng qua lại với Thái tử, cho nên mới bị cô ta hạ độc thủ, lòng ganh tỵ của cô ta đúng là làm người ta căm hận.”
Giang Tiểu Lâu nhìn lá bùa trong tay, ánh mắt trở nên thâm trầm. Nàng vẫn luôn tìm đủ cách thăm dò Thái tử phi, nhưng đối phương vô cùng giả dối, cách bình thường không lay động được, mồi câu duy nhất có thể dùng là Tạ Du. Cho nên dù Giang Tiểu Lâu biết trước là có cạm bẫy, vẫn đồng ý bước vào, mục đích là dụ Thái tử phi ra tay. Nếu thật sự nội tâm Thái tử phi không bình thường, muốn dốc toàn lực đối phó tình địch của mình, vậy thì lần này nàng ta sẽ không nhịn được. Trước kia Giang Tiểu Lâu vẫn cho rằng đóng đinh sắt vào đầu là do thống hận tình địch, nhưng bây giờ xem ra, không chỉ đơn giản như vậy.
Khánh Vương phi không thể nhịn được, cất giọng khóc rống lên, bờ vai không ngừng run run, nước mắt ướt đẫm vạt áo: “Vậy thì… Thuận phu nhân và An Hoa quận vương đóng vai gì trong chuyện này?”
Giang Tiểu Lâu nhìn bà, giọng điệu bình tĩnh: “Tuyết Ngưng là quận chúa Vương phủ, muốn giết tỷ ấy thì không thể chỉ dựa vào một mình Thái tử phi là được, nhất định phải có nội ứng. Xem ra, Thuận phu nhân vì đối phó mẫu thân mới không chút do dự mà bán đứng Tuyết Ngưng.”
Khánh Vương phi tức giận đến run rẩy, một tay hất đổ hết đồ đạc trên bàn: “Tiện nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
