Hải âu bay lượn từng đàn, thời tiết âm u, bến cảng phủ một màu xám xịt. Một đám phạm nhân đang xếp hàng rời khỏi thuyền.
“Số 0867, nữ, tội cố ý giết người.”
Ở cuối hàng là một bóng dáng mảnh khảnh.
Nàng có dung mạo thanh tú, thoạt nhìn nhiều nhất chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Sau khi bị gọi số, những phạm nhân xung quanh đều theo bản năng tránh xa nàng một chút.
Tội danh của nàng là dùng hơn hai mươi nhát dao đâm chết một nam giới trưởng thành. Từng nhát từng nhát, mặc kệ đối phương giãy giụa, cho đến khi người kia tắt thở.
Số 0867 cúi mắt, lặng lẽ bước về phía trước.
Cảnh ngục gọi rất nhiều lần nhưng không nhận được câu trả lời. Mãi đến khi nhìn thấy nàng đưa tay làm vài động tác thủ ngữ, hắn mới nhận ra điểm đặc biệt của tên phạm nhân này.
Hắn cúi đầu nhìn hồ sơ.
Chu Lục, 18 tuổi, người có chướng ngại ngôn ngữ.
……
Chu Lục là một người câm.
Thế giới này tràn ngập nguy hiểm, nơi con người tụ tập thường sẽ có thần linh che chở.
Ở thành Phong Diệp nơi bọn họ sinh sống, có một vị thần Phong Diệp nhân từ nhất.
Đó là một cây phong khổng lồ chạm tới trời xanh. Dưới sự che chở của nó, những đứa trẻ luôn có thể khỏe mạnh trưởng thành.
Nhưng từ khi sinh ra, Chu Lục chỉ có thể phát ra một âm thanh ngắn ngủi:
“A.”
Dây thanh của nàng không có vấn đề.
Cha mẹ nàng không thể hiểu nổi, vì sao nàng lại không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.
Tên thật của nàng là Văn Âm. Nhưng nàng cũng không thể nói, chỉ có thể "Văn Âm*", nghe vô cùng khó chịu. Cha mẹ chưa từng gọi nàng bằng cái tên đó nữa.
*Kiểu viết chữ xuống thay vì nói ấy
Tên ở nhà của nàng là Chu Lục. Dần dần, Chu Lục trở thành cách gọi khác của nàng.
Khi còn nhỏ, Chu Lục chưa từng cảm thấy bản thân khác biệt. Nàng làm từng bước giống như những đứa trẻ khác, đi nhà trẻ, đi học tiểu học. Nàng nghĩ việc mình không biết nói cũng giống như mẹ không biết ca hát, giáo viên không biết khiêu vũ.
Chỉ là Chu Lục không biết nói mà thôi.
Mãi đến khi có một bạn học đáng ghét bắt chước dáng vẻ nàng chỉ có thể “a a” vì sốt ruột nhưng không nói được lời nào, nàng mới mơ hồ nhận ra điều gì đó.
Sau khi phát hiện bản thân sẽ bị chế giễu, ngay cả âm “a” đơn giản nhất nàng cũng không phát ra nữa.
Cho dù sau này cha mẹ chuyển trường cho nàng đến một ngôi trường đặc biệt phù hợp hơn, nàng cũng không còn phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Khi còn nhỏ, mỗi lần đến dưới gốc cây phong cầu phúc, Chu Lục đều không ước nguyện.
Nàng luôn cố chấp hỏi thần Phong Diệp một câu: Vì sao lại là ta? Trên thế gian có nhiều đứa trẻ như vậy, vì sao chỉ có ta không có giọng nói?
Thần Phong Diệp chưa từng cho nàng câu trả lời.
Sau này, nàng nghĩ có lẽ mình là một nàng tiên cá. Nhưng nàng không biết bản thân đã dùng giọng nói để đổi lấy thứ gì.
Đổi lấy hạnh phúc sao?
Có lẽ cũng bởi vì đứa con gái duy nhất không biết nói, cha mẹ Chu Lục thường xuyên cãi nhau, nhà cửa ngày nào cũng náo loạn.
Không lâu sau, khi Chu Lục học cấp hai, bọn họ ly hôn.
Khi phân chia tài sản, hai người đánh nhau.
Khi tranh quyền nuôi dưỡng, bọn họ liên tục cãi vã.
Nhưng lại không phải vì muốn giành lấy điều gì, mà là bởi cả hai đều không muốn mang theo một đứa con trở thành gánh nặng.
Chu Lục giống như một cái bóng im lặng. Giống như một cái cây không biết nói.
Sau khi cha mẹ ly hôn, phần lớn thời gian Chu Lục đều ở ký túc xá trường học. Thỉnh thoảng nghỉ lễ, nàng mới trở về căn nhà cũ.
Nàng không có bạn bè. Cha mẹ cũng chưa từng chủ động liên lạc với nàng.
Ngày tốt nghiệp cấp ba, các học sinh được đưa đi tham gia lễ trưởng thành long trọng. Nghe nói, chỉ cần ở lễ trưởng thành cầu nguyện trước cây phong khổng lồ, thần Phong Diệp sẽ ban xuống một chiếc lá phong vàng, thực hiện nguyện vọng của người đó.
Trên cây phong xinh đẹp treo đầy những lời chúc như: Buổi sáng tốt lành. Năm mới vui vẻ. Vạn sự như ý…. Chu Lục không thể hiểu được những mong chờ chân thành ấy.
Bởi phần lớn thời gian, mỗi ngày của nàng đều không tốt: Năm mới không vui vẻ, mọi chuyện đều chẳng thuận lợi.
Nguyện vọng của nàng là hy vọng kiếp sau có thể biến thành một trận mưa lớn. Khi tâm trạng không tốt thì khiến tất cả mọi người bị mưa xối ướt đầu.
Hoặc biến thành viên gạch duy nhất hơi nhô lên trên mặt đường bằng phẳng, để ngày mưa có thể khiến từng người đi ngang qua bị vấp ngã.
Quả nhiên, không có chiếc lá phong vàng nào rơi xuống trước mặt nàng.
Chu Lục cũng không để ý đến câu trả lời của thần Phong Diệp. Nàng không có bạn bè. Ưu điểm duy nhất có lẽ là khá thông minh. Thành tích học tập của nàng không tệ, thi đậu vào trường đại học duy nhất của thành Phong Diệp.
Sau khi lễ trưởng thành kết thúc, Chu Lục nhận được thư báo trúng tuyển. Đã rất lâu rồi nàng mới nhận được điện thoại từ cha. Không bao lâu sau khi cúp máy, mẹ nàng cũng tới. Bà mang cho Chu Lục rất nhiều quà, nhưng phản ứng của Chu Lục lại vô cùng bình thản.
Cách nhiều năm không gặp, người phụ nữ này trông tiều tụy hơn rất nhiều. Vui mừng vì Chu Lục thi đậu đại học chưa được bao lâu, bà không thể tiếp tục duy trì nụ cười miễn cưỡng, ôm Chu Lục bật khóc.
Người phụ nữ vừa khóc vừa kể cho Chu Lục nghe. Người chồng tái hôn của bà, người đàn ông nhìn qua rất đàng hoàng ấy, sau khi kết hôn đã lộ ra bản tính thật. Hai người thường xuyên cãi nhau. Đối phương luôn chỉ cần không vừa ý là sẽ túm lấy đầu bà, đập vào tường.
Chu Lục im lặng lắng nghe.
Nàng bảo bà ly hôn, nhưng người phụ nữ chỉ biết khóc.
Chu Lục hỏi bà phải làm sao bây giờ?
Người phụ nữ sợ hãi, bất an nói: “Đi cầu thần Phong Diệp đi.”
Thần Phong Diệp?
Chu Lục kéo tay áo bà lên. Trên cánh tay là từng tầng từng lớp vết bầm tím. Nàng chạm nhẹ một cái, người phụ nữ lập tức co rụt lại.
Hai người im lặng một lúc lâu.
Vì vậy Chu Lục hiểu. Trừ khi bị đánh chết, người phụ nữ này sẽ không ly hôn.
Chu Lục gõ chữ cho bà xem: “Con về cùng mẹ xem thử. Con sẽ trốn đi, mẹ đừng lên tiếng.”
Người phụ nữ ngơ ngác nhìn nàng.
Chu Lục bình tĩnh đi theo bà về căn phòng thuê. Đợi đến khi người đàn ông kia trở về, lúc hắn cầm chai rượu định đập về phía người phụ nữ, Chu Lục xuất hiện phía sau hắn. Bởi con dao gọt hoa quả không đủ sắc bén, nàng đã đâm rất nhiều nhát.
Giết chết một người đàn ông trưởng thành không giống như đâm xuyên một miếng thịt. Bởi vì còn có xương cốt và kinh mạch, cần dùng sức nhiều hơn.
Mãi đến khi đối phương run rẩy hai lần rồi hoàn toàn bất động, Chu Lục mới chậm rãi buông dao.
Áo mưa trên người nàng đã bị máu nhuộm đỏ. Máu tí tách nhỏ xuống.
Chu Lục nghe thấy tiếng thét hoảng sợ của người phụ nữ. Nhìn thấy ánh mắt kinh hãi của đối phương.
Nghe thấy tiếng còi cảnh sát truyền đến từ nơi xa.
Nàng mặt không biểu cảm, dùng ngón tay dính máu gõ chữ cho người phụ nữ xem:
“Sẽ không còn ai bắt nạt mẹ nữa.”
……
Khi bị đưa đi, Chu Lục nhìn thấy môi người phụ nữ kia khẽ động. Nàng thấy bà từng nghĩ đến việc bước tới nhặt con dao kia lên. Có lẽ trong khoảnh khắc đó, người phụ nữ được gọi là mẹ ấy muốn thay nàng gánh tội.
Nhưng cuối cùng bà dừng lại. Sau đó bật khóc tuyệt vọng.
Chu Lục chú ý thấy bụng bà hơi nhô lên. Bà đang mang thai. Có lẽ nơi đó đang có một đứa trẻ mới, khỏe mạnh.
Cứ như vậy, Chu Lục bị lưu đày.
Trong lần thăm tù, người phụ nữ trông vô cùng đau khổ. Ban đầu là nghẹn ngào. Cuối cùng biến thành khóc lớn.
Chu Lục yên lặng ngồi tại chỗ, cách lớp kính nhìn người phụ nữ đối diện.
Chu Lục nghĩ, bà thật sự là một người vô cùng mâu thuẫn. Ví như chính bà đã sinh ra Chu Lục, nhưng lại ghét bỏ việc Chu Lục không thể nói.
Bà rõ ràng yêu thương nàng hơn cha nàng một chút. Vì vậy Chu Lục mới bằng lòng giết người vì bà. Khi kinh tế khó khăn, bà vẫn nhớ đóng học phí cho Chu Lục, nhưng bà thậm chí còn không thể hiểu được thủ ngữ của Chu Lục.
Nàng là người gần với tình yêu nhất trên thế gian của Chu Lục.
Chu Lục là người câm, vì vậy nàng không nói được những lời ngon tiếng ngọt, cũng không thích nghe chúng. Nàng chỉ muốn nghe được tiếng lòng của một người. Nếu trong lòng cất giấu tình yêu mà lại xen lẫn quá nhiều tạp âm ồn ào, nàng thà bịt tai coi như không nghe thấy.
Giờ đây, nàng cảm thấy bản thân thật nhẹ nhõm, không còn nợ bất kỳ ai, cũng không còn nợ bất cứ điều gì.
Nàng đứng dậy, rời khỏi phòng thăm tù, không quay đầu nhìn lại lấy một lần.
Sẽ không còn ai bắt nạt mẹ nữa.
Chúc mẹ hạnh phúc.
……
“Số 0867!”
Chu Lục nhận một bộ quần áo lao động màu xám, đi theo quản ngục bước vào hành lang dài hun hút.
Nói chính xác thì đây không phải "đồng phục tù nhân", mà là "quần áo lao động".
Người dân thành Phong Diệp đều tín ngưỡng thần Phong Diệp, vì vậy nơi đây không có án tử hình. Hình phạt tàn khốc nhất chính là lưu đày ra biển. Nghe nói ngoài khơi xa xôi không chỉ có loài người sinh sống, mà còn có vô số dị tộc hung tàn cùng những quái vật chưa từng được biết đến. Đó là vùng biển không có thần linh che chở, chiếm bảy phần mười diện tích thế giới, cũng là nơi hội tụ mọi nỗi kinh hoàng.
Thành Phong Diệp nằm trên đại lục, cách rất xa biển cả. Để dự báo sóng thần và theo dõi hải lưu, thành Phong Diệp đã xây dựng rất nhiều tháp canh ven biển để quan trắc. Toàn bộ phạm nhân bị lưu đày đều bị đưa tới đây lao động cải tạo.
Trong tháp canh rất ít nữ phạm nhân, vì vậy Chu Lục được phân một phòng riêng nhỏ. Căn phòng chật hẹp, chỉ vừa đủ kê một chiếc giường, bên cạnh là một ô cửa sổ không lớn. Mở cửa sổ ra, đập vào mắt là biển cả đen ngòm vô tận.
“Ngoan ngoãn một chút, đừng gây chuyện. Án của ngươi không dài, chỉ cần ở đây đủ hai năm là có thể quay về thành Phong Diệp.”
Tên quản ngục đưa nàng tới phòng nói.
Đại khái cũng vì ngày phạm tội, Chu Lục vẫn chưa bước sang sinh nhật mười tám tuổi.
Công việc của Chu Lục rất đơn giản.
Ghi chép mực nước, đo mức độ bức xạ, sau đó nhập nhật ký lên máy tính.
Người đàn ông cách vách nàng phụ trách ghi chép hướng gió. Suốt một tuần liền, hắn chỉ ghi đúng một dòng: Gió bắc.
Chu Lục lật xem sổ ghi chép cũ, phát hiện nơi này gần như chưa từng có hướng gió nào khác ngoài gió bắc.
Có lẽ thả một con vẹt đến cũng làm được công việc này.
Tòa tháp canh này được xây trên một vách đá dựng đứng sát biển, bên dưới là đại dương mênh mông không thấy điểm cuối. Bởi không có nơi nào để trốn, nơi đây cũng không hạn chế phạm nhân đi lại. Chu Lục có thể leo lên đỉnh tháp canh ngắm biển xa, cũng có thể sau giờ làm xuống thư viện dưới lầu đọc sách.
Điều duy nhất không tốt là thức ăn ở đây rất thiếu thốn. Thịt chỉ có thịt hộp chất lượng thấp. Chu Lục lại không thích ăn rau, nhưng nơi này thậm chí chỉ có rau củ sấy khô đóng gói.
Ngoài điều đó ra, nơi đây yên tĩnh và bình hòa đến mức chẳng giống một nhà tù.
Có điều, đó chỉ là vì bây giờ vẫn đang là mùa Nở Rộ trên biển. Biển nơi đây chỉ có hai mùa. Mùa Nở Rộ. Và mùa Phong Bạo.
Chu Lục trải qua tuần đầu tiên trong ngục một cách bình lặng. Mỗi tối, nàng đều mở cửa sổ, ngắm bầu trời, ngắm biển cả dưới vách đá. Mùa Nở Rộ thậm chí còn có bầu trời đầy sao.
Thế nhưng biểu cảm trên gương mặt mọi người nơi đây đều vô cùng tuyệt vọng. Giống như trên mặt họ phủ một lớp tử khí âm u. Ánh mắt ai nấy đều như những con thỏ bị kinh hãi suốt thời gian dài. Tháp canh không cấm đi lại, nhưng phần lớn thời gian, cửa các phòng đều đóng kín, hành lang và khu sinh hoạt chung vắng tanh.
Trong thư viện, người duy nhất xuất hiện mãi mãi chỉ có Chu Lục.
Trong bầu không khí ngột ngạt ấy, Chu Lục cảm thấy mình như đang bước giữa một đám du hồn đầy sợ hãi. Điều duy nhất đáng mừng là không ai nói chuyện với ai. Nàng cũng không cần dùng thủ ngữ để giao tiếp.
Chu Lục đoán có lẽ tất cả đều vì mùa Phong Bạo sắp đến.
Cho dù tháp canh được xây trên vách đá cao, nó vẫn sẽ bị quái vật dưới biển tập kích. Đến mùa Phong Bạo, tàu thuyền ngoài khơi gần như ngừng hoạt động, việc tiếp tế trở nên vô cùng khó khăn, lương thực cũng ngày càng khan hiếm.
Có lẽ vì vậy mà mọi người đều cho rằng cơ hội sống sót rất mong manh, nên ai nấy mới thấp thỏm bất an như thế.
Nhưng rất nhanh sau đó, Chu Lục nhận ra có điều gì đó không đúng.
……
Tuần thứ ba sau khi đến tháp canh, người đồng nghiệp ngồi cạnh nàng, kẻ chỉ phụ trách ghi chép gió bắc, đột nhiên biến mất. Chu Lục chờ mấy ngày cũng không thấy hắn quay lại. Chỉ còn ngọn đèn trắng lạnh lẽo lắc lư phía trên chỗ ngồi bỏ trống của hắn.
Để xác nhận suy đoán của mình, đến bữa trưa, Chu Lục cố ý quan sát những gương mặt quen thuộc. Trí nhớ của nàng rất tốt, đặc biệt là khả năng nhận diện khuôn mặt.
Nàng phát hiện rất nhiều phạm nhân cùng đến với mình đã biến mất.
Trái tim nàng dần chìm xuống đáy.
Trong tháp canh này, mỗi ngày đều có người biến mất. Nhưng vì luôn có phạm nhân mới bị đưa tới thay thế nên tổng số người gần như không đổi, nhìn bề ngoài sẽ không dễ nhận ra. Chỉ khi thật sự ở trong đó mới hiểu đây là chuyện đáng sợ đến mức nào. Giống như trên đầu mỗi người đều treo một thanh gươm Damocles. Hôm nay là hắn. Ngày mai sẽ đến lượt ai?
Một nỗi bất an âm thầm lan khắp đám người.
Người quản lý tòa tháp canh là một gã đàn ông râu quai nón tên Lôi. Mỗi lần áp giải phạm nhân hay vận chuyển vật tư đều do hắn phụ trách. Giữa rất nhiều quản ngục, đám phạm nhân đều vô cùng sợ hắn. Nhưng nỗi sợ ấy không phải vì hắn đánh chửi, mà giống như một quy tắc ngầm nào đó.
Mỗi lần hắn xuất hiện, không một ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Dường như chỉ cần đối mắt với hắn sẽ bị ác quỷ để mắt tới.
Có lẽ cũng vì Chu Lục là người câm. Không ai chủ động nói chuyện với nàng, nàng cũng chẳng bắt chuyện với ai. Cảm giác tồn tại của nàng thấp đến mức gần như vô hình. Nhờ vậy, nàng bình yên vượt qua ba tuần đầu tiên.
Cho đến sáng tuần thứ tư. Chu Lục nhìn thấy đôi ủng của Lôi dừng lại ngay trước mặt mình.
Nàng chợt có một dự cảm chẳng lành.
……
Chu Lục lén mang theo một chiếc nĩa. Nàng mất rất nhiều thời gian mài đầu nĩa đến sắc bén.
Đêm đó gió rất lớn, mưa giông không ngừng đập vào ô cửa sổ nhỏ. Chu Lục không ngủ.
Nàng lặng lẽ giấu ba hộp thịt hộp, hai chai nước. Hiện giờ, toàn bộ số vật tư khẩn cấp ấy cùng với chiếc nĩa đều được cất trong chiếc túi đeo bên hông của nàng.
Khoảng gần rạng sáng, đang nằm trên giường, Chu Lục nghe thấy ngoài hành lang vọng tới tiếng nức nở và van xin rất khẽ.
“Tôi không đi! Tôi không đi tế biển đâu! Xin các người!”
Nhưng rất nhanh, tiếng cầu xin càng lúc càng xa, chẳng mấy chốc đã chìm hẳn vào màn đêm.
Tiếng nói chuyện lại vang lên.
“Người thứ ba mươi chín.”
“Không được, vẫn còn nhiều người như vậy. Chờ đến mùa Phong Bạo, lương thực sẽ hoàn toàn không đủ.”
“Vậy hôm nay ném thêm hai người xuống đi. Có lẽ năm nay người đem đi tế biển đã đủ nhiều, mùa Phong Bạo sẽ có thể bình an vượt qua.”
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng Chu Lục.
Ổ khóa phát ra một tiếng "cạch", rồi chậm rãi bật mở ——
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)