Sau khi Hứa Quy đứng lên, cô lôi lá cờ xem bói của mình chạy về phía ông lão đối diện.
“Ông lão, mượn nghiên mực bút lông dùng chút!”
Cô đập mạnh lá cờ xem bói xuống bàn ông lão, chộp lấy bút lông đặt trên bàn, chấm mực rồi bắt đầu viết lên lá cờ.
Ông lão tò mò thò đầu lại xem cô viết gì, nghiêng người về phía cô. Anh quay phim cũng chĩa ống kính qua, bị ông lão khinh bỉ liếc một cái.
Dưới sự chứng kiến của cả ngàn con mắt, hay thực chất là hàng vạn người trong phòng livestream, Hứa Quy rồng bay phượng múa viết xuống hai chữ lớn trên lá cờ xem bói.
“Khoa. Học.” Ông lão gằn từng chữ đọc lên chữ cô vừa viết, sau đó thưởng thức tán thưởng: “Không ngờ tới cô lại viết được một tay chữ đẹp như thế... Bất quá cô viết hai chữ này làm gì?”
Hứa Quy dựng thẳng lá cờ xem bói lên.
Lá cờ xem bói của cô ban đầu viết hai chữ “Xem bói” theo chiều dọc, hiện tại được cô viết ngang thêm hai chữ “Khoa học” lên. Cho nên bây giờ nhìn lá cờ xem bói, chính là nhìn ngang thành “Khoa học”, nhìn dọc thành “Xem bói”.
Hứa Quy đắc ý nhìn về phía anh quay phim, nói: “Bảo tôi xem bói là phong kiến mê tín đúng không? Thế giờ thì sao? Nhìn xem, nhìn xem! Giờ đây chính là khoa học a!”
“...” Anh quay phim trầm mặc.
Hứa Quy nói: “Cái này tổng không thể nói tôi làm phong kiến mê tín, không phù hợp tôn chỉ của chương trình chứ? Hừ hừ, tôi viết hai chữ khoa học lớn thế kia, ai dám nói tôi không đủ khoa học?”
Lúc này tại hậu trường của tổ chương trình.
“Cô ta rõ ràng chính là đang lợi dụng sơ hở!” Đạo diễn của tổ chương trình nổi trận lôi đình, ông chất vấn: “Cô ta cho rằng ở bên trên viết lên hai chữ khoa học, việc xem bói kia liền biến thành khoa học thật?”
Những người khác lần lượt an ủi: “Đạo diễn ngài đừng giận, đừng nóng giận...”
Có người lại nói: “Hay là cứ bỏ qua đi, tôi xem Hứa Quy cũng coi như có thành ý, đừng dồn cô ấy quá, nếu cô ấy thực sự không ghi hình nữa thì sao?”
Đạo diễn lại nổi giận một chút: “Cô ta dám!”
Ông vừa dứt lời, liền nghe thấy Hứa Quy mang giọng điệu uy hiếp nói: “Nếu thế này cũng không được, tôi liền tìm cái bát vỡ tại đây đi xin ăn! Hừ, từ xưa đến nay cũng đều có nghề xin ăn đấy nhé, các người đừng nói nghề này cũng không được.”
Cách màn ảnh, Hứa Quy giống như là đang cách không đối thoại với đạo diễn, người của tổ chương trình nghe xong, tức thì một mảng yên tĩnh.
“... Thực ra tôi cảm thấy xem bói cũng khá hay mà, không phải có người nói xem bói thực chất chính là tâm lý học sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy, ngài xem hiện tại giới trẻ không phải lưu hành xem chòm sao sao? Có rất nhiều cho người ta xem chòm sao tính bài Tarot, Hứa Quy này ít nhiều cũng là đang tuyên truyền quốc túy!”
“Có lý, xem bói này cũng được coi là một nét văn hóa đặc sắc của quốc gia ta, có thể mở rộng một chút cũng không tệ, huống hồ Hứa Quy còn viết khoa học, thế này nhiều khoa học a!”
Đạo diễn: “...” Tôi liền nghe các người tại đây nói hươu nói vượn.
Tuy vậy...
“Các ngươi nói cũng có chút lý.” Đạo diễn rất là “Miễn cưỡng” nói, “Nếu vậy, cứ để cô ấy tiếp tục áp dụng khoa học?”
Nói đến khoa học, đạo diễn chính mình khóe miệng đều giật một cái, chính là tổng không thể thực sự làm Hứa Quy đi xin ăn chứ, người này nhìn là thật có thể làm ra tới chuyện này.
Đạo diễn đau đầu.
……
“... Đạo diễn bảo tôi nói với cô rằng ‘Cô ta thích thế nào liền thế ấy đi’, ừm, ông ấy đã nói như vậy.”
Anh quay phim truyền đạt lại lời của đạo diễn với Hứa Quy.
Hứa Quy nghe xong hiểu ý tứ này, lập tức đầu nghẩng lên, hài lòng.
“Đã bảo rồi, xem bói là công việc tôi am hiểu nhất!” Cô lẩm bẩm, nói tiếng cảm ơn với ông lão, cầm lá cờ xem bói định đi về.
“Từ từ!” Ông lão lại đột ngột gọi cô lại, “Tôi nhớ tới tôi còn chưa hỏi cô gọi là gì!”
Hứa Quy sững sờ một chút: “Tôi chưa nói sao?”
Ông lão gật đầu thật mạnh: “Chưa nói.”
“... Có thể là tôi đã quên mất,” Hứa Quy nói một câu, liền giới thiệu về mình với ông lão: “Tôi gọi là Hứa Quy, như ông đã thấy, là một người xem bói!”
Ông lão lúc này rốt cuộc biết cô gọi là gì, sau đó lại lẩm bẩm: “Người tôi quen biết, có ai họ Hứa sao? Chẳng lẽ là cháu gái nhà Hứa ××?”
Ông lão ngẩng đầu, cũng giới thiệu về mình một chút: “Tôi họ Lộ, cô cứ gọi tôi là ông Lộ là được.”
“Tôi biết rồi.” Hứa Quy nói, cô ôm lá cờ xem bói của mình định quay về, thuận tiện nói lời cảm ơn ông lão: “Ông lão, cảm ơn nghiên bút mực của ông nhé.”
Ông lão: “... Đã bảo gọi tôi là ông Lộ.”
Hứa Quy quay về sạp của mình, sau đó đem lá cờ xem bói —— tấm biển hiệu của cô đặt vững chắc bên cạnh, tiếp theo đó, cô bắt đầu ôm cây đợi thỏ... À không, bắt đầu chờ đợi khách hàng tới cửa.
Bất quá nghề này của cô, khách hàng chủ yếu dựa vào duyên phận, cho nên cô ngồi nửa ngày cũng không thấy có khách, đơn giản bèn gục xuống bàn chơi điện thoại.
Là một con rùa mới biến thành người chưa lâu, lúc này Hứa Quy cũng đã có dáng vẻ của một thiếu nữ nghiện mạng, cô cảm thấy điện thoại quá thú vị, cô có thể chơi cả đêm, đáng tiếc hiện tại cô là người, cô nếu vẫn là rùa, chắc hẳn có thể chơi mười ngày mười đêm không nghỉ ngơi.
Hứa Quy tiếc nuối thở dài.
Tiếp theo đó, mọi người liền nhìn thấy cô đang ngồi chơi điện thoại, sau đó đổi sang bên trái, lại đổi sang bên phải...
Bình luận: 【 Nhìn cái điệu bộ thay đổi năm sáu tư thế trong một giờ kia kìa, quả thực y hệt dáng vẻ chơi điện thoại của tôi! 】
Cảm giác quen thuộc vô cùng.
Hứa Quy chơi điện thoại cứ thế gần như cả một buổi sáng, vì nội dung khô khan, phòng livestream người chạy không ít, rốt cuộc ai muốn xem người khác livestream chơi điện thoại chứ?
Cuối cùng, đến lúc trước khi ăn cơm trưa, Hứa Quy rốt cuộc cũng có khách.
“Đại sư, tôi cảm thấy cả nhà tôi đều bị ma ám rồi!” Người tới vừa ngồi xuống liền nói như vậy, ngữ khí trầm trọng.
Hứa Quy ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, thì thấy gương mặt xanh mét của đối phương, biểu cảm của cô cũng trở nên nghiêm túc, sau đó...
“... Trước tiên quét mã trả tiền đã.” Cô đưa mã nhận tiền cho đối phương, tránh bị quỵt đơn.
Đối phương ngoan ngoãn lấy điện thoại ra, hỏi: “Bao nhiêu?”
Hứa Quy giơ năm ngón tay ra.
“5000?” Khách hàng hít một hơi thật sâu, “Sao lại đắt như vậy?”
Hứa Quy lại giương to mắt, quay đầu nhìn nhìn ngón tay của mình: Di, ngón tay của mình đáng giá như vậy sao? Một ngón tay liền giá trị một ngàn à?
Cô rõ ràng nói là 500 tệ mà.
Cô nhìn về phía người khách trước mặt, “Khách hàng, mắt cô thật tinh tường!” Liếc mắt một cái liền nhìn ra giá trị xa xỉ của Rùa Rùa.
Khách hàng: ??? Tuy rằng không hiểu, cứ coi như là đang khen mình vậy.
Khách hàng ngoan ngoãn quét mã trả tiền, mà Hứa Quy nghe được tiếng báo 5000 tệ vào tài khoản, chỉ cảm thấy giờ phút này mình chưa bao giờ hào khí như thế, cô hiện tại cũng thật quá rộng rãi, quả thực chính là con rùa giàu nhất thế giới.
“Xin hỏi xưng hô như thế nào?”
“Tôi họ Lý...”
“Được rồi, Lý tiên sinh, xin hỏi ngài muốn bói chuyện gì?” Hứa Quy kiên nhẫn hỏi, “Muốn bói về sự an nguy của ngài sao? Tôi thấy sắc mặt ngài xanh mét...”
“Không!” Lý tiên sinh ngắt lời cô, nói từng chữ rõ ràng: “Tôi muốn đại sư giúp tôi trừ tà!”
Hứa Quy chớp chớp mắt, tận tình khuyên bảo: “... Lý tiên sinh, ngài đây là phong kiến mê tín, là không được đâu, ngài như vậy thực dễ bị lừa!”
“...” Trán Lý tiên sinh chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi lớn, hắn nhìn Hứa Quy, chậm rãi hỏi: “Tôi nếu không mê tín, tôi tìm cô bói cái gì?”
Hứa Quy thử nói: “... Bói mắt ngài thật tinh tường?”
Lý tiên sinh: “...”
Lộ tiên sinh cười, cũng không biết là bị Hứa Quy làm cho tức giận, hay là bị Hứa Quy chọc cho cười.
“Đại sư, cô đừng đùa với tôi.” Hắn gằn từng chữ nói, nghe qua có chút nghiến răng nghiến lợi, “Tôi là thành tâm tới tìm cô để trừ tà!”
“Được rồi...” Hứa Quy thỏa hiệp, quyết định nghe xem sự việc, liền nói: “Vậy Lý tiên sinh, vì sao ngài cảm thấy mình là trúng tà?”
Biểu cảm Lý tiên sinh trở nên nghiêm túc, hắn chậm rãi nói: “Sự việc bắt đầu từ một tuần trước...”
Một tuần trước, gia đình Lý tiên sinh vẫn là một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, thế nhưng ngay trong tuần này, gia đình Lý tiên sinh đã xảy ra chuyện.
“Đầu tiên là mẹ tôi bắt đầu gặp ác mộng, nôn mửa tiêu chảy, sau đó là ba tôi...”
“Tôi dám cam đoan, thời gian này thức ăn nhà chúng tôi đều tuyệt đối tươi mới sạch sẽ, nhưng tình huống cả nhà chúng tôi lại không có bất kỳ ai được cải thiện, chúng tôi vẫn ngày ngày gặp ác mộng, nôn mửa tiêu chảy!”
Lý tiên sinh càng nói càng kích động, “Cô nói xem, cả nhà tôi như thế này không phải trúng tà thì là cái gì?”
Hứa Quy nhìn gương mặt xanh mét của Lý tiên sinh, rốt cuộc cũng có lời giải cho lý do tại sao sắc mặt lại kém như vậy, vừa gặp ác mộng, lại vừa nôn mửa tiêu chảy, sắc mặt này không kém cũng lạ.
Lý tiên sinh thề thốt cam đoan: “Gia đình tôi tuyệt đối là trúng tà!”
Hứa Quy nhịn không được nói: “... Cho nên, ngài đã bao giờ nghĩ rằng, cả nhà ngài là bị trúng độc chưa?”
“Trúng độc?” Biểu cảm Lý tiên sinh có chút chần chừ, chợt hắn thực khẳng định lắc đầu nói: “Không thể nào, cả nhà tôi cả tuần nay cũng không ra ngoài ăn cơm, đều là người nhà luân phiên làm cơm, sao có thể có độc? Về phần nói ngộ độc thức ăn, vậy càng không thể, tủ lạnh nhà tôi đồ vật đều được dốc sạch thay hết, thức ăn tuyệt đối tươi mới, không thể nào ngộ độc thức ăn.”
Hứa Quy: “Ách, nếu chất độc đó, là được hạ trong thùng gạo nhà ngài thì sao?”
Lý tiên sinh chậm rãi trừng lớn đôi mắt —— hắn chưa từng nghĩ tới khả năng này.
“Vậy, vậy kẻ hạ độc là ai? Hắn vì sao hại cả nhà chúng tôi? Gia đình tôi lẽ nào cùng hắn có thâm cừu đại hận gì sao? Đáng giá để hắn hại chúng tôi như vậy?” Lý tiên sinh thực kích động.
Hứa Quy: “...”
Hứa Quy trầm mặc vài giây nói: “Liệu có khả năng nào, người này là mẹ ngài không?”
Trong sự mờ mịt của Lý tiên sinh, Hứa Quy chậm rãi nói: “... Mẹ ngài đã rắc thuốc trừ sâu vào thùng gạo, cả nhà ngài ngày ngày ăn cơm có thuốc trừ sâu, ngài nói cả nhà các người sao có thể không nôn mửa tiêu chảy chứ?”
Lý tiên sinh ha một tiếng, sau đó nói: “... Đại sư, cô đang nói đùa phải không?”
Hứa Quy lại nói: “Không hề nha, đây chính là tất cả sự thật về việc cả nhà ngài trúng tà!”
Nói xong, cô tốt bụng nhắc nhở: “Lý tiên sinh nếu như ngài không tin, có thể gọi điện thoại hỏi một chút mẹ ngài có phải có chuyện này không.”
“...” Sau nửa phút im lặng. Lý tiên sinh lấy điện thoại ra, âm thầm bấm một dãy số.
“... Uy, An Tử đấy à.” Trong điện thoại truyền đến giọng nói có chút suy yếu của bà mẹ già, người mẹ già hỏi: “Con có tìm được đại sư tới trừ tà cho nhà mình không đấy?”
Bà mẹ già thề thốt cam đoan: “Tình huống của cả nhà chúng ta chắc chắn là trúng tà, hiện tại chỉ có đại sư trừ tà cho chúng ta mới có thể cứu chúng ta!”
Dáng vẻ này, rất có sự chắc chắn y hệt Lý tiên sinh lúc trước nói trong nhà trúng tà.
Lý tiên sinh ghé mắt nhìn Hứa Quy một cái, né sang một bên nhỏ giọng nói chuyện với mẹ.
“... Mẹ, trước đây có phải mẹ đã rắc thuốc trừ sâu vào thùng gạo không?” Hắn hỏi.
“...”
Đầu điện thoại bên kia, bà mẹ già đột ngột trầm mặc.
Cảm nhận được sự im lặng, Lý tiên sinh: ?
Tiếp đó, đột ngột ý thức được gì đó, Lý tiên sinh: ??!!!!
Hứa Quy nhìn cảnh này, không khỏi cảm thán: “Sự sụp đổ của người trưởng thành, thực sự chỉ trong nháy mắt!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)