“... Hắn,”
Trước biểu tình đầy kiêu hãnh của lão nhân, Hứa Quy buột miệng thốt ra một câu: “Vận khí của hắn thoạt nhìn thật quá tốt đi!”
Lão nhân đầy đầu dấu chấm hỏi: ??
Thế nào, ngươi cũng chỉ thấy được vận khí của hắn thôi sao? Còn phương diện khác đâu, ngươi liền không nhìn thấy gì sao? Thí dụ như hắn anh tuấn tiêu sái, đẹp trai lắm tiền?
Lão nhân nhăn mặt, tỏ vẻ không vui. Cho nên khi Lộ Bách Dịch đi tới, đập vào mắt hắn chính là ánh mắt “hận sắt không thành thép” của ông nội nhà mình. Lần này, người mờ mịt lại biến thành Lộ Bách Dịch.
Chẳng lẽ là do mình vừa đi tới, bước chân trái trước hay bước chân phải trước sai rồi sao?
Lộ Bách Dịch còn đang suy nghĩ xem mình đã đắc tội lão gia tử ở chỗ nào, liền nghe thấy bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nói trong trẻo vui tươi, giọng nói kia đang hỏi: “Anh chính là cháu trai của ông lão này sao?”
Lộ Bách Dịch quay đầu theo hướng tiếng nói, ánh mắt liền đối diện với một khuôn mặt trắng ngần, oánh nhuận.
Lộ Bách Dịch: ... Viên bánh trôi gạo nếp tuyết trắng.
Viên bánh trôi gạo nếp tuyết trắng, đây là ấn tượng đầu tiên của Lộ Bách Dịch về Hứa Quy.
Vẻ ngoài của Hứa Quy sinh ra vốn không mang tính công kích. Làn da cô trắng hồng, mịn màng, trắng như tuyết, giống như một quả vải tươi vừa bóc vỏ, khuôn mặt lại có chút phúng phính, oánh nhuận, kết hợp với đôi mắt đen trắng phân minh, sáng ngời, khiến cả khuôn mặt toát lên vẻ rạng rỡ, tươi mới và thuần khiết.
Trái tim Lộ Bách Dịch khựng lại một nhịp.
“... Oa, vận khí của anh, thật sự là tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa.” Hứa Quy vây quanh Lộ Bách Dịch đi dạo một vòng, đôi mắt chằm chằm nhìn hắn, cô lẩm bẩm nói: “Vận thế của nhân loại, sao có thể tốt đến mức này được chứ? Chuyện này thật không khoa học a.”
Lão nhân thò đầu qua, hỏi: “Cô là nói, cháu trai tôi vận khí rất tốt sao?”
Hứa Quy gật đầu thật mạnh, nói: “Đúng vậy, còn là cực kỳ tốt cái loại này... Loại người như hắn, mặc kệ gặp phải chuyện gì, đều có thể bỉ cực thái lai, không đúng! Bọn họ căn bản là không bao giờ gặp phải bỉ cực, bọn họ sinh ra chính là nằm trong hũ phúc, được hưởng phúc cả đời.”
Thế nhưng, vận thế tốt đến mức này, sao có thể là con người được chứ? Hứa Quy trước kia từng gặp qua sinh vật có vận khí tốt như vậy, chỉ có mấy loại thụy thú trong thiên địa, thí dụ như Long, Bạch Trạch...
Nhưng cái kẻ trước mắt này, nhìn thế nào cũng là con người nha!
Lão nhân vuốt cằm hồi tưởng, gật đầu khẳng định nói: “Cô nói như vậy, giờ hồi tưởng lại, vận khí của cháu trai tôi, hình như đích xác vẫn luôn khá tốt.”
Hứa Quy hai mắt sáng quắc nhìn Lộ Bách Dịch, nói: “Tôi có thể sờ sờ tay anh một chút không?”
Lộ Bách Dịch: ... ?
“Tôi không có ý gì khác, chỉ là quy của chúng tôi...” Hứa Quy suýt chút nữa thốt ra chữ “Quy”, đột ngột ý thức được không đúng, giọng nói vội vàng bẻ lái, có chút gượng ép nói: “Người xem bói chúng tôi, đều đặc biệt thích những người có vận khí tốt, cho nên, tôi muốn dính chút vận may của anh.”
Bọn họ - tộc Huyền Quy, tri thiên mệnh, có thể nhìn thấy hạnh phúc hay bất hạnh của một người, có thể là vì nguyên nhân này, cho nên dẫn đến toàn bộ tộc Huyền Quy đều đặc biệt yêu thích những chủng tộc có vận khí tốt.
Nói đơn giản một chút, sinh vật mang đại vận đối với tộc Huyền Quy mà nói, giống như bạc hà mèo đối với mèo vậy, chính là thấy liền muốn hung hăng hút một hơi, hoàn toàn là sự tồn tại của “bạc hà rùa”.
Lúc còn là rùa, Hứa Quy không có cơ hội tiếp xúc với “bạc hà rùa”, bởi vì danh tiếng thích hút “bạc hà rùa” của tộc Huyền Quy quá vang dội, dẫn đến mấy chủng tộc có vận khí đặc biệt tốt kia vừa thấy tộc Huyền Quy liền chạy, sợ bị bọn họ giữ lại hút loạn một hơi.
Hứa Quy không ngờ tới, lúc mình làm rùa thì không đụng tới “bạc hà rùa”, nhưng sau khi biến thành người, ngược lại lại gặp được.
Ô ô ô, bạc hà rùa, muốn hút, cô thật sự rất muốn hút a!!
Hứa Quy mong chờ nhìn Lộ Bách Dịch.
Lộ Bách Dịch nhìn thấy vẻ mong chờ trong mắt cô sắp tràn ra ngoài, chần chừ một chút, vẫn đưa tay ra.
Tay hắn vừa vươn ra, liền thấy Hứa Quy y như sợ hắn hối hận, trực tiếp đưa tay chộp lấy bàn tay này của hắn vào trong tay, sau đó, hai ông cháu nhà họ Lộ liền thấy cô ôm lấy tay Lộ Bách Dịch, lộ ra biểu tình vui rạo rực.
Lộ Bách Dịch: Là… cảm giác rất kỳ quái.
Bởi vì động tác chộp lấy tay hắn của Hứa Quy, cũng không mang theo bất kỳ ý vị tình dục nào, cũng không bao hàm sự suồng sã, hay cảm giác chiếm tiện nghi, cô chỉ là rất đơn thuần, chộp lấy tay hắn sờ tới sờ lui mà thôi.
Lộ Bách Dịch: ... Hình như càng nói càng kỳ quái.
Tóm lại, động tác của Hứa Quy, không khiến hắn cảm thấy bị mạo phạm cho lắm, cùng lắm, chỉ là có chút không tự nhiên mà thôi.
Hứa Quy nếu biết ý nghĩ của Lộ Bách Dịch, nhất định rất muốn gật đầu thật mạnh, rốt cuộc Rùa Rùa bọn họ có thể có ý nghĩ gì khác chứ?
Hứa Quy nâng niu bàn tay Lộ Bách Dịch, trên mặt lộ ra biểu tình say mê —— Huyền Quy bọn họ, thật sự không có một chút sức chống cự nào đối với “vận thế” a.
Hút hai phút, Hứa Quy mới lưu luyến không rời buông tay ra, cô nhìn Lộ Bách Dịch, khen ngợi nói: “Lộ tiên sinh, anh thật là người tốt!” Một người tốt nguyện ý cho cô hút “vận” a.
Lộ Bách Dịch chần chừ một chút, vẫn nói một câu: “Cảm ơn...” Hắn coi như đây là lời khen dành cho mình.
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía lão nhân, hỏi: “Ông nội, hiện tại có thể đi về được chưa?”
Lão nhân gật đầu, quay đầu cáo biệt Hứa Quy.
Chờ hai ông cháu bọn họ lên xe, Hứa Quy chớp chớp mắt, nghĩ tới điều gì, lại chạy tới vị trí ghế lái, khom lưng xuống, gõ gõ cửa sổ xe.
Lộ Bách Dịch hạ cửa sổ xe xuống, liền thấy Hứa Quy mi mắt cong cong, cười nói: “Lộ tiên sinh, mặc dù không biết anh có cần hay không, nhưng tôi vừa mới bói cho anh một quẻ... Ngày mai anh phải cẩn thận cà phê, bằng không sẽ vướng vào vận đào hoa đấy!”
Vướng vào vận đào hoa?
Lộ Bách Dịch lộ vẻ nghi hoặc, nhưng Hứa Quy thoạt nhìn cũng không có ý định giải thích với hắn, nói xong lời này, cô liền lùi về sau hai bước, vẫy vẫy tay với bọn họ.
Thấy thế, Lộ Bách Dịch cũng chỉ có thể nén xuống sự khó hiểu trong lòng, khởi động xe rời đi.
Chờ xe chạy ra được một khoảng, Lộ Bách Dịch mới hỏi lão gia tử ngồi phía sau, hỏi: “Ông nội, vị tiểu thư vừa rồi, ông làm sao mà quen biết?”
Lão nhân tùy miệng nói: “Con nói con bé đó à, nó cũng giống ông, đều bày quán xem bói dưới gầm cầu vượt!”
Lộ Bách Dịch: “...” Khó trách vừa rồi cô ấy nói cô ấy bói một quẻ, nguyên lai là ý này sao?
“Nói đến cũng kỳ quái,” Lộ lão đầu lẩm bẩm, “Con nhóc đó vừa thấy ông liền bói cho ông một quẻ, sau đó liền nói ông là đại gia trăm tỷ... Ông đoán chừng, con bé có thể là tiểu thư nhà nào trong giới của chúng ta chơi trò sắm vai.”
Bằng không chuyện này không thể giải thích được, tổng không thể có người thật sự biết bói được chứ?
“... Quay đầu lại con nhớ rõ giúp ông tra một chút,” hắn phân phó Lộ Bách Dịch, “Ông đảo muốn xem nó là con cái nhà ai, dám đùa giỡn chạy đến trên người ông già này.”
Lộ Bách Dịch vừa định đáp ứng, lại đột nhiên nghe thấy tiếng vỗ đùi truyền đến từ phía sau.
“A nha!” Lão nhân vỗ đùi hô: “Ông quên hỏi tên con bé kia là gì rồi!”
Lộ Bách Dịch: “...”
……
Ngày thứ hai, Lộ Bách Dịch vốn đã quên mất lời Hứa Quy nói, chuyện bảo hắn chú ý cà phê, chỉ là chờ đến văn phòng, nhìn thấy thư ký pha xong cà phê đưa tới trên bàn hắn, hắn lại đột nhiên nhớ tới chuyện này.
Thư ký thấy ánh mắt hắn dừng trên ly cà phê, cẩn thận hỏi: “... Tổng giám đốc, cà phê có vấn đề gì sao?”
Lộ Bách Dịch lấy lại tinh thần, nói: “Không có gì...”
Hắn thu lại cảm xúc vi diệu kia, cùng thư ký nói về công tác.
Thư ký báo cáo lịch trình hôm nay của hắn, buổi sáng có hai cuộc họp, buổi chiều thì có một bữa tiệc xã giao với người phụ trách của công ty hợp tác, bữa tiệc kết thúc, hôm nay liền không còn công tác khác.
Lộ Bách Dịch gật đầu, đứng dậy: “Đi phòng họp trước đi.”
Chờ bận rộn với công việc, hắn liền quăng lời sấm truyền của Hứa Quy ra sau đầu, mãi cho đến khi bữa tiệc xã giao với người phụ trách của công ty hợp tác kết thúc.
Bữa tiệc của người trưởng thành, không tránh khỏi xã giao, chờ ăn xong một bữa cơm, đã là 8 giờ tối, chờ người phụ trách của công ty hợp tác tách ra ở cửa nhà hàng, hắn liền có thể kết thúc công việc hôm nay để về nhà.
Thế nhưng đúng lúc này, một đạo thân ảnh lại đột nhiên lao về phía hắn.
Trong tiếng kinh hô của những người khác, Lộ Bách Dịch chỉ cảm thấy trước ngực nóng lên, ngay sau đó, một mùi hương đặc trưng của cà phê lan tỏa nơi đầu mũi hắn.
Hắn cúi đầu, nhìn vết cà phê màu đậm loang lổ một mảng lớn trước ngực, trong đầu bừng tỉnh nghĩ: A, là cà phê!
“Thực xin lỗi thực xin lỗi, tiên sinh, anh không sao chứ, tôi không phải cố ý!” Giọng nói xin lỗi nũng nịu vang lên, đối phương cầm khăn tay liền muốn lau ngực hắn.
Lộ Bách Dịch nhíu mày, lùi về sau hai bước né tránh.
“Tổng giám đốc, ngài không sao chứ?!” Thư ký hoảng hốt hỏi.
Lộ Bách Dịch không nói gì, mà là cau mày nhìn người hắt cà phê lên người mình, chỉ là, hắn nhìn có chút lâu, lại khiến đối phương có chút hiểu lầm.
Đối phương đỏ mặt, e lệ nhìn hắn, miệng nói: “Lộ tổng, thật sự thực xin lỗi, tôi không phải...”
“A!” Lộ Bách Dịch lại đột nhiên ra tiếng, tay phải nắm đấm vỗ nhẹ vào lòng bàn tay nghĩ: “Cô là lạn đào hoa!”
Người phụ nữ: ?? Lạn đào hoa?? Tôi?
Những người bên cạnh: !!
Lộ Bách Dịch lại không chú ý đến phản ứng của mọi người, hắn hiện tại trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Hắt cà phê và lạn đào hoa, cái này đều nói trúng rồi a!
Mà bên kia, Hứa Quy cũng giống như hôm qua, sau khi ăn sáng xong, liền có lệ chạy đến dưới gầm cầu vượt tiếp tục sự nghiệp xem bói vĩ đại của mình.
Thế nhưng sự nghiệp xem bói vĩ đại của cô vừa mới bắt đầu phát sóng, liền gặp phải trở ngại.
“... Đạo diễn nói, công việc xem bói này của cô, hình như có chút vi phạm tôn chỉ bài trừ phong kiến, bài trừ mê tín của tổ chương trình chúng ta!” Nhận được tin tức của đạo diễn, anh quay phim có chút uyển chuyển mở miệng.
Hứa Quy mờ mịt nhìn hắn: “Có ý gì?”
Anh quay phim thở dài, nói: “Chính là, có lẽ, cô cần phải đổi công việc khác...”
Hứa Quy khó hiểu, Hứa Quy nổi giận.
“Tổ chương trình các người khinh người quá đáng!” Cô tức giận, “Công việc này không được làm, công việc kia cũng không phù hợp tôn chỉ của các người, chẳng lẽ chỉ cho phép tôi ở tiệm cơm rửa bát sao?”
“Các người còn như vậy, tôi liền không quay nữa...”
Anh quay phim đúng lúc nói: “Đạo diễn nói, nếu cô không quay nữa, tiền vi phạm hợp đồng là 3000 vạn...”
“Lời nói đi cũng phải nói trở lại,” giọng điệu Hứa Quy xoay chuyển cực nhanh, thập phần chính nghĩa lẫm nhiên nói: “Không quay thế nào cũng là không được, rốt cuộc tôi là một người có chữ tín, sao có thể làm ra chuyện vi ước loại này chứ?”
【 Phốc! 】 Tốc độ biến mặt này của Hứa Quy, không biết đã chọc cười bao nhiêu người trong phòng livestream, không ít người sôi nổi tỏ vẻ: 【 Hứa Quy nguyên lai thú vị như vậy sao? 】
Hứa Quy không phục.
Đột nhiên, Hứa Quy nghĩ tới điều gì.
“Có rồi!”
Nếu xem bói là phong kiến mê tín, vậy nếu là xem bói kiểu không mê tín thì sao?
Hứa Quy đột nhiên đứng dậy khỏi ghế gấp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



