Chu Vũ Thần lấy điện thoại ra quét mã trả tiền, còn thai phụ vẫn đứng im không nhúc nhích. Tùy Lục nhìn thai phụ, nói:
“Cậu ấy trả tiền rồi, cô vẫn chưa trả. 2 tệ.”
Thai phụ không phản ứng, vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cô bằng ánh mắt đờ đẫn.
“Để tôi trả giúp chị ấy.”
Chu Vũ Thần tốt bụng thanh toán tiền xe giúp thai phụ, còn dìu cô ta đến chỗ ngồi. Sau đó, cậu chọn một chỗ gần đó, ngồi xuống ngay phía sau thai phụ.
Xe buýt ban đêm yên tĩnh, trống trải. Chu Vũ Thần vừa ngồi xuống đã lấy điện thoại ra lướt.
Chiếc xe buýt cứ chạy rồi dừng hết trạm này đến trạm khác. Mãi đến khi nghe tiếng thông báo sắp tới trạm, cậu mới đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi đến cửa xuống xe.
Lúc này, Chu Vũ Thần mới nhận ra trên xe chỉ có mình cậu và chị thai phụ kia, ngoài ra chẳng còn một hành khách nào khác.
Quả nhiên, tuyến xe chạy xuyên đêm chẳng khác gì xe chở hàng.
Thấy thai phụ cũng đứng dậy chuẩn bị xuống xe, Chu Vũ Thần còn tốt bụng né sang một bên nhường đường.
Xe dừng hẳn, cửa xe mở ra.
“Chị, để tôi đỡ chị xuống.”
Lo thai phụ xuống xe không tiện, cậu chủ động đưa tay định dìu cô ta. Thai phụ cũng không từ chối. Hai người vừa định bước xuống xe thì phía sau đột nhiên xuất hiện một bàn tay, đặt lên vai thai phụ.
“Cậu ấy đến trạm rồi. Cô vẫn chưa đến trạm, không thể xuống xe.”
Chu Vũ Thần quay đầu lại, thấy người vừa lên tiếng là tài xế xe buýt, bèn hỏi:
“Hai người quen nhau à?”
Tùy Lục đáp:
“Quen. Cô ấy chưa đến trạm nên không thể xuống xe.”
“Không quen, chúng tôi không quen nhau.” Thai phụ đột nhiên lên tiếng, hai mắt đẫm lệ nhìn Chu Vũ Thần. “Phiền cậu dẫn tôi xuống xe.”
“Chị tài xế, chị ấy bảo không quen cô kìa.”
Chu Vũ Thần nói tiếp:
“Hơn nữa lúc vừa lên xe, cô còn bảo chị ấy trả tiền. Nếu hai người quen nhau, sao khi nãy cô không trả tiền giúp chị ấy?”
Cho nên Chu Vũ Thần lựa chọn tin lời thai phụ.
“Phiền cô buông tay ra, chúng tôi muốn xuống xe.” Chu Vũ Thần nói.
Tùy Lục đáp: “Cậu có thể xuống, cô ấy thì không.”
Hắc! Tài xế xe buýt này bị sao vậy? Cố ý làm khó hành khách đấy à? Hay là cô ta muốn bắt cóc thai phụ?
Chu Vũ Thần chợt nhớ đến lời chị gái nói trong điện thoại lúc nãy, rằng đi xe buýt ban đêm rất nguy hiểm, bảo cậu đừng đi. Lại nghĩ đến Tùy Lục còn trẻ như vậy, rất dễ khiến người khác buông lỏng cảnh giác. Nếu cô thật sự có ý đồ gì xấu…
Suy nghĩ của Chu Vũ Thần lập tức bay xa, chuông báo động trong đầu vang inh ỏi. Lúc này nhìn Tùy Lục thế nào, cậu cũng thấy cô giống người xấu.
“Rõ ràng đã đến trạm rồi, tại sao cô không cho người ta xuống xe?” Cậu chất vấn.
Tùy Lục nghiêng đầu nhìn cậu.
“Bởi vì cô ta không phải người.”
“Cô ấy không phải người, chẳng lẽ là quỷ chắc?Chu Vũ Thần cạn lời.
“Đúng rồi, cô ta chính là quỷ đấy.” Tùy Lục vừa dứt lời, bàn tay đang giữ thai phụ lập tức dùng sức kéo mạnh cô ta về phía sau.
Cô ra tay quá đột ngột, khiến Chu Vũ Thần giật nảy mình.
“Buông ta ra! Ta muốn xuống xe! Chính hắn đồng ý dẫn ta xuống xe!”
Gương mặt thai phụ đã biến thành màu xanh tím, chiếc váy trên người dính đầy máu tươi. Máu không ngừng tuôn ào ạt từ dưới thân cô ta, còn 2 bàn tay mọc đầy móng sắc nhọn thì liều mạng vươn về phía Chu Vũ Thần.
Đầu óc Chu Vũ Thần hoàn toàn trống rỗng. Cả người cứng đờ tại chỗ, chẳng thể làm ra bất kỳ phản ứng nào.
“Người ta tốt bụng đỡ cô lên xe, còn trả tiền xe giúp cô.” Tùy Lục không nhịn được phàn nàn: “Cô không cảm ơn người ta thì thôi, lại còn muốn lấy oán trả ơn. Đúng là chẳng có lương tâm.”
“Là hắn đồng ý! Là hắn tự nguyện dẫn ta đi!” Giọng nói the thé chói tai gần như xuyên thủng màng nhĩ.
Tùy Lục “chậc” một tiếng, đưa tay xoa tai.
“Nói lý với loại quỷ như cô đúng là không nói nổi.”
Không thể nói chuyện tử tế thì đành dùng bạo lực vậy.
Tùy Lục trở tay kéo sợi dây chuyền trên cổ xuống. Trên dây chuyền treo một chiếc hồ lô nhỏ bằng gỗ. Cô giơ chiếc hồ lô lên, nhắm thẳng vào trán nữ quỷ.
Trong nháy mắt, vô số khói đen từ người nữ quỷ trào ra, điên cuồng bị hút vào trong hồ lô. Một trận gió lạnh cuộn lên, thổi tung tóc mái trước trán Tùy Lục.
Theo từng luồng khói đen bị hồ lô hút sạch, sắc mặt thai phụ dần trở lại bình thường. Những vết máu trên người và dưới sàn xe cũng từ từ biến mất. Cho đến khi tia khói đen cuối cùng bị hút vào, Tùy Lục mới thu chiếc hồ lô nhỏ lại.
Thai phụ ngơ ngác nhìn Tùy Lục rồi lại nhìn Chu Vũ Thần, dường như đang tự hỏi tại sao mình lại xuất hiện ở đây. Tùy Lục phủi tay, đứng thẳng người rồi nói với Chu Vũ Thần:
“Cậu xuống xe được rồi. Sau này nhớ nghe lời chị gái cậu.”
Chu Vũ Thần cứng đờ gật đầu, lê đôi chân gần như mất hết cảm giác bước xuống xe. Cậu vừa xuống, cửa xe phía sau lập tức đóng lại. Tình hình bên trong xe đã không còn nhìn rõ nữa, mà Chu Vũ Thần cũng chẳng dám nhìn thêm. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn đúng hai chữ: về nhà.
Chu Vũ Thần nhanh chóng chạy về nhà, lấy đồ xong lại không ngừng nghỉ gọi xe đến Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng.
Vừa đến nơi, chị gái đã lập tức chất vấn:
“Lúc nãy sao em không nghe điện thoại của chị?”
Chu Vũ Thần vẫn chưa hoàn hồn, theo bản năng đáp:
“Em có nhận được cuộc gọi nào đâu.”
“Chị gọi cho em hơn 10 cuộc mà em không nghe!”
Chu Vũ Hân mở lịch sử cuộc gọi ra.
“Em tự xem đi. Có phải điện thoại của em lại để chế độ im lặng không?”
“Đâu có.” Chu Vũ Thần lấy điện thoại ra.
Ngay lập tức, trên màn hình hiện lên thông báo có mấy cuộc gọi nhỡ.
Chu Vũ Hân trợn trắng mắt.
“Cái điện thoại Táo thối của em, đến cuộc gọi mà cũng nhận trễ.”
Chu Vũ Thần gãi đầu. “Trước đây có thế đâu.”
Điện thoại này nhận tin nhắn từ ứng dụng trò chuyện đúng là đôi khi có độ trễ, nhưng chưa từng xảy ra chuyện cuộc gọi cũng bị trễ mà.
Chu Vũ Hân nói:
“Mau đổi điện thoại đi. Nhìn cái điện thoại này thôi chị đã tức rồi.”
“Không đổi. Cái này là mẫu mới nhất đấy.”
Mẫu mới nhất mà còn vô dụng thế này, cũng chẳng hiểu em thích nó ở điểm nào.
Chu Vũ Hân không muốn phàn nàn thêm nữa, quay sang hỏi chuyện khác:
“Em đi tuyến số 4 à?”
Vừa nghe nhắc đến xe buýt tuyến số 4, cơ thể Chu Vũ Thần theo bản năng run lên một cái.
“Đúng.”
“Không gặp chuyện gì chứ?” Chu Vũ Hân căng thẳng nhìn cậu.
Chu Vũ Thần có cảm giác hình như mình đã gặp phải chuyện gì đó, nhưng kỳ lạ là cậu lại chẳng thể nhớ ra mình đã gặp chuyện gì. Đầu óc mơ mơ hồ hồ, phải mất một lúc lâu mới trả lời:
“Không gặp chuyện gì cả.”
Chu Vũ Hân nhìn cậu từ trên xuống dưới mấy lượt, thấy cậu quả thật không giống đã xảy ra chuyện gì mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô vừa định nhắc em trai lần sau đừng đi xe buýt vào ban đêm nữa, rất dễ xảy ra chuyện. Lúc này thai phụ ở giường bên cạnh đột nhiên ghé sang nói:
“Này, cô còn nhớ thai phụ ban ngày không?”
Chu Vũ Hân hỏi: “Ai cơ?”
“Chính là thai phụ ban ngày bị ngã rồi đưa vào bệnh viện ấy.”
Chu Vũ Hân nhớ ra. Ban ngày lúc đi kiểm tra, cô từng nhìn thấy thai phụ đó.
“Sao vậy? Cô ấy không sao chứ?”
“Người chết rồi.”
“Chết rồi?!”
“Ừ. Đưa đến bệnh viện quá muộn, cả mẹ lẫn con đều không cứu được. Lên cả tin tức rồi, người nhà cô ấy còn đang làm loạn nữa kìa.”
“Làm loạn chuyện gì? Chẳng phải cô ấy tự ngã sao?”
Chu Vũ Hân lập tức lấy điện thoại ra tìm kiếm, quả nhiên thấy một đoạn video quay cảnh người nhà thai phụ đang đứng trước cửa bệnh viện đòi quyền lợi.
“Chắc muốn ăn vạ kiếm tiền thôi.”
Chu Vũ Thần cũng tò mò lấy điện thoại ra tìm. Trong đoạn video, gương mặt người phụ nữ hiện lên vô cùng rõ ràng. Nhìn khuôn mặt ấy, Chu Vũ Thần bỗng sững người.
Gương mặt này…quen quá. Hình như cậu đã từng gặp ở đâu rồi…
Một vài ký ức mơ hồ chợt lóe qua trong đầu, nhưng dù cố thế nào cậu cũng không thể nắm bắt được.
~
Trên xe buýt, Đinh Hiểu Hà sợ hãi, lén lút liếc nhìn Tùy Lục đang lái xe.
“Cô không cần căng thẳng.” Hai tay Tùy Lục vẫn vững vàng giữ vô lăng, đầu cũng không quay lại.“Chỉ cần cô không gây chuyện, tôi sẽ đưa cô đến nơi cô nên đến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
