11 giờ đêm, tại bến xe buýt thôn Tứ Phương, những chuyến xe ca đêm lần lượt xuất bến.
“Cô bé, cô thật sự làm được chứ?”
Lý Cương nhìn cô gái trước mặt từ trên xuống dưới, ánh mắt viết rõ 3 chữ “không tin nổi”.
Cô mặc quần jean yếm phối với áo hoodie xanh nhạt, mái tóc dài tết thành hai bím buông trước ngực. Khuôn mặt nhỏ gầy gò, trông như chỉ cần một trận gió thổi qua là có thể cuốn bay.
“Đội trưởng, chú cứ yên tâm, tôi làm được!”
Cô gái có một gương mặt sắc sảo mang khí chất ngự tỷ, nhưng vừa mở miệng lại là chất giọng ngọt ngào mềm mại.
Lý Cương không khỏi nghi ngờ, người phụ trách tuyển dụng rốt cuộc có xem xét kỹ hồ sơ hay không. Một cô gái nhỏ thế này, mà thật sự đã có 3 năm kinh nghiệm lái xe buýt sao?
Dường như nhìn ra sự hoài nghi của ông, Tùy Lục tự tin nói:
“Đội trưởng, chú cứ yên tâm. Trước đây tôi thật sự từng lái xe buýt ở thị trấn, chuyên chạy tuyến đường hương trấn.”
Nói rồi, cô xắn tay áo lên, để lộ bắp tay rắn chắc.
“Chú yên tâm, tôi còn học võ mấy năm nữa đấy.”
Lý Cương nhìn bắp tay săn chắc của cô, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Mặt mũi cô bé này trông gầy gò là thế, không ngờ lại có cơ bắp.
Chuyện đã đến nước này, dù cô có không làm được thì cũng chẳng còn ai chịu chạy chuyến xe buýt này.
“Được rồi. Những chuyện cần nói chắc người khác cũng đã nói với cô cả rồi, tôi chỉ nhắc cô thêm một câu.”
Giọng Lý Cương đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Trên đường nếu gặp phải thứ gì kỳ quái, cứ coi như không nhìn thấy. Đừng xen vào!”
Tùy Lục liên tục gật đầu.
“Yên tâm đi đội trưởng, tôi hiểu quy củ mà.”
Đây chính là bát cơm mới mà cô khó khăn lắm mới tìm được, tuyệt đối không thể vừa làm đã mất việc.
Lý Cương lại dặn dò thêm vài câu rồi mới để cô lên xe. Chiếc xe buýt chậm rãi rời khỏi trạm. Trong màn đêm, con số 4 màu đỏ ở đuôi xe sáng rực như một con mắt.
Bỗng nhiên, Lý Cương trông thấy phía sau số 4 dường như xuất hiện thêm hai con số nữa. Giống như…
404.
Tim Lý Cương thắt lại. Ông vội tập trung nhìn kỹ, nhưng trước mắt vẫn chỉ có dòng chữ “Tuyến số 4”.
“Thức đêm nhiều quá, mắt cũng sắp hỏng rồi…” Ông lẩm bẩm, quay người đi về phía chòi bảo vệ.
Lão Vương trong chòi thấy ông đi tới liền hỏi:
“Lão Lý, ông thật sự dám để một cô bé như vậy chạy tuyến số 4 ca đêm à?”
Lý Cương đáp:
“Không thì biết làm sao? Chẳng ai dám chạy tuyến số 4, đăng tin tuyển dụng mãi cũng chỉ tuyển được mỗi mình cô ấy.”
Ông cũng muốn tìm một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ, dương khí ngút trời đến chạy tuyến số 4 lắm chứ. Nhưng lấy đâu ra người?
“Sao bên trên không hủy luôn tuyến số 4 ca đêm đi?” Lão Vương tò mò. “Bây giờ ban đêm có mấy ai đi xe buýt đâu, giữ lại làm gì?”
Tuyến xe buýt số 4 bắt đầu từ bến thôn Tứ Phương, lần lượt đi qua Bệnh viện Phụ sản và Nhi Tứ Phương, Tiểu học Tứ Phương, đường Vạn Phúc Nam, Trung học Thực nghiệm số 1, Tòa nhà Tài chính cùng nhiều trạm khác. Cuối cùng đến Viện dưỡng lão Vạn Phúc, rồi chạy vòng trở lại.
Trước đây, từng có người gọi tuyến xe buýt số 4 là “chuyến xe cuộc đời”. Điểm đầu là trẻ sơ sinh, điểm cuối là người già lúc xế chiều, còn ở giữa là những chặng đường học tập và làm việc của một đời người.
Thế nhưng từ mấy tháng trước, những chuyến xe ca đêm tuyến số 4 bắt đầu liên tục xuất hiện những chuyện quỷ dị.
Ví dụ như trước khi xe vào trạm, tài xế rõ ràng nhìn thấy bên cạnh biển trạm có rất nhiều người đang đứng chờ. Thế nhưng khi xe dừng lại, cửa mở ra, bên ngoài lại chẳng có một bóng người.
Hoặc rõ ràng trên xe đã không còn hành khách, vậy mà chẳng biết từ đâu lại xuất hiện thêm mấy người, gọi tài xế mở cửa cho họ xuống xe.
Lại như mỗi đêm đều có vài người ăn mặc kỳ quái bước lên xe. Không trả tiền, không nói chuyện. Dù tài xế hay hành khách có bắt chuyện thế nào, bọn họ cũng chẳng hề phản ứng…
Những chuyện quỷ dị tương tự xảy ra thường xuyên.
Chạy xe ca đêm khó tránh khỏi gặp phải đôi ba chuyện kỳ quái, rất nhiều người gan lớn vốn chẳng sợ mấy chuyện này. Nhưng điều đáng sợ thật sự xảy ra vào tháng trước.
Nhưng một tuyến xe buýt ca đêm vốn chẳng có bao nhiêu hành khách, lại còn trả lương tài xế cao đến vậy, thì kiếm được đồng nào? Không lỗ tiền đã là may rồi.
Lý Cương nghĩ mãi vẫn không hiểu, chỉ có thể cầu mong cô bé mới tới kia nếu thật sự gặp phải thứ gì đó thì gan dạ một chút. Đừng để bị dọa cho mất hồn.
Tùy Lục - người đang được hai ông chú lo lắng, lúc này lại vui vẻ vô cùng.
Công việc lái xe buýt ca đêm này chỉ cần chạy từ 11 giờ tối đến 3 giờ sáng, mỗi tháng đã có thể nhận được 15 nghìn. Nếu ngày nghỉ không nghỉ mà tăng ca thì lương gấp đôi, ngày lễ còn được gấp 3.
So với hồi cô lái xe buýt tuyến hương trấn thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa còn chẳng cần đối phó với mấy ông bà già không nói lý.
Sướng biết bao!
“Phía trước là trạm Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng Tứ Phương. Quý hành khách có nhu cầu xuống xe vui lòng chuẩn bị trước…”
Tiếng thông báo vang lên, Tùy Lục giảm tốc độ, cho xe tiến về phía trạm.
“Chị, em đang ở trạm xe buýt đây, em thấy xe tới rồi.”
Chu Vũ Thần nhìn chiếc xe buýt đang chạy tới từ cách đó không xa, vừa cầm điện thoại vừa nói với người ở đầu dây bên kia:
“Em gọi xe rồi, nhưng trên ứng dụng chẳng có ai nhận cuốc, taxi cũng không thấy chiếc nào. Em chỉ có thể đi xe buýt thôi.”
“Xe buýt không an toàn? Chị à, xe buýt thì có gì không an toàn? Nếu đến xe buýt cũng không an toàn thì còn xe gì mới an toàn?”
“Được rồi, em không nói với chị nữa. Xe tới rồi. Chị cứ yên tâm ở bệnh viện chờ em đi, em sẽ quay lại nhanh thôi.”
Chu Vũ Thần cúp điện thoại, kéo lại chiếc ba lô đang trượt xuống vai, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Người lớn tuổi đúng là mê tín. Rõ ràng ban đêm đi xe buýt mới là an toàn nhất…”
Trên mạng có biết bao nhiêu tin tức về chuyện xảy ra trên xe công nghệ với taxi. Cậu là con trai thì cũng biết bảo vệ bản thân chứ bộ. Còn một nguyên nhân nữa, cậu ta gọi mãi chẳng được xe nào.
Thật kỳ quái.
Rõ ràng Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng là nơi rất dễ gọi xe, vậy mà tối nay cậu lại không gọi được chiếc nào, đành phải đi xe buýt.
Chiếc xe buýt chậm rãi dừng lại trước mặt. Chu Vũ Thần vừa định bước lên, khóe mắt chợt nhìn thấy một thai phụ bụng lớn đang đứng bên cạnh. Cậu lập tức dừng lại, định nhường cho đối phương lên trước.
Cửa xe mở ra. Thai phụ bên cạnh bước lên xe trước, nhưng vừa đặt chân lên bậc thì bất ngờ trượt một cái. Chu Vũ Thần nhanh tay nhanh mắt, lập tức đỡ lấy cô ta.
“Chị, cẩn thận một chút.”
Thai phụ quay đầu nhìn cậu. Đến lúc này Chu Vũ Thần mới nhìn rõ khuôn mặt cô ta.
Gương mặt tái nhợt, phù nề, không có lấy một chút huyết sắc. Đôi mắt trống rỗng, chết lặng, cả người dường như chẳng có chút sinh khí nào.
Bị cô ta nhìn chằm chằm, Chu Vũ Thần bất giác cảm thấy một luồng lạnh lẽo khó hiểu chạy dọc sống lưng. Ngay cả xúc cảm nơi bàn tay cũng lạnh ngắt.
Lúc này Chu Vũ Thần mới chú ý tới, trên người đối phương là một chiếc váy bầu để lộ cả cánh tay lẫn chân.
Bây giờ đã là tháng 10.
Nhiệt độ trung bình tháng 10 ở Vạn Phúc chỉ khoảng hơn 10 độ. Đặc biệt là ban đêm, nhiệt độ càng thấp, không mặc thêm áo khoác gần như chẳng thể ra ngoài.
Thai phụ đúng là thường sợ nóng hơn người bình thường, nhưng thời tiết thế này ít nhất cũng phải mặc áo dài tay chứ?
Huống hồ cô ta còn đang mang cái bụng lớn như vậy, nửa đêm một mình đến Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng, bên cạnh lại chẳng có lấy một người nhà đi cùng. Chồng với người nhà của chị gái này cũng vô trách nhiệm quá đi mất. Chẳng lẽ họ không sợ cô ấy đi một mình giữa đêm sẽ xảy ra chuyện sao?
Chu Vũ Thần âm thầm phàn nàn trong lòng.
“Chị, để em đỡ chị lên.”
Thai phụ không nói gì, mặc cho Chu Vũ Thần dìu mình lên xe.
“2 tệ.” Tùy Lục nhìn 2 người, lên tiếng nhắc.
Chu Vũ Thần thấy tài xế lại là một cô gái trẻ, không nhịn được lại nhìn thêm 2 lần.
Đây chắc chắn là tài xế xe buýt trẻ nhất mà cậu từng gặp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
