Khương Lục Lục tức đến mức quay sang mắng thẳng Lạc Nghênh Kiều:
“Dựa vào việc cô chiếm thân phận con gái của bà ấy, hưởng mười lăm năm vinh hoa phú quý! Dựa vào cái mặt dày không biết xấu hổ của cô, đồ ngu vong ân bội nghĩa!”
Dựa vào đâu à?!
Trò thiên kim thật giả này, sao không diễn sớm hơn đi?
Nếu lúc cô vừa xuyên tới đã được hưởng vài ngày đãi ngộ của thiên kim thật thì bây giờ cô đâu đến mức căm đời như thế này.
Người nhà họ Lạc ai nấy đều trợn mắt há mồm nhìn Khương Lục Lục.
“Cô... thô tục!”
Lạc Nghênh Kiều nào từng nghe những lời chửi bới thô tục nơi phố phường như vậy, tức đến đỏ hoe mắt, quay đầu nhìn Cố đại nhân, dịu giọng nói:
“Cố đại nhân, ta cũng vừa mới biết thân phận của mình, chỉ có lòng tốt giúp nhà họ Lạc tìm lại con gái ruột mà thôi.”
Cố Bùi xuất thân từ Cố thị, là Đại lý tự khanh trẻ tuổi nhất, tiền đồ vô lượng, cũng là người trong mộng của biết bao tiểu thư khuê các.
Đảo mắt một vòng, Khương Lục Lục lập tức biết điểm yếu của Lạc Nghênh Kiều nằm ở đâu.
Trong lòng cô lập tức nảy ra chủ ý.
Giọng Lật thị tràn ngập thất vọng:
“Thôi vậy, nếu con đã không nhận chúng ta thì sau này con không còn là con gái nhà họ Lạc nữa.”
“Thật sao? Bà phải giữ lời đấy!”
Nghe vậy, Lạc Nghênh Kiều mừng như điên trong lòng.
Bây giờ nhà họ Lạc tiếng xấu vang xa, ai gặp cũng muốn giẫm thêm một chân, cuối cùng nàng ta cũng không cần phải đi theo chịu khổ nơi lưu đày nữa.
Lật thị quay đầu nhìn Khương Lục Lục bị nắng hun đến đen nhẻm, vành mắt cay xè.
“Con à, mẹ có lỗi với con. Là mẹ nhìn người không rõ, để kẻ khác hưởng những vinh hoa phú quý vốn thuộc về con.”
Nhìn con gái ruột của mình, cảm giác huyết mạch tương liên khiến nỗi áy náy trong lòng Lật thị dâng lên đến cực điểm.
Giờ phút này, bà chỉ muốn làm chút gì đó cho đứa con gái ruột mà mình chưa từng nuôi dưỡng lấy một ngày.
Cho dù phải cầu xin Lạc Nghênh Kiều, để Khương Lục Lục cũng được nhà họ Vương nhận nuôi, không phải theo họ đi lưu đày cũng được.
Lật thị nhìn Lạc Nghênh Kiều:
“Nghênh Kiều, dù sao gia đình cũng đã nuôi con khôn lớn...”
Lạc Nghênh Kiều lập tức đề phòng:
“Lạc phu nhân, là chính bà tin nhầm người. Ân oán đời trước sao có thể đổ lên đầu ta được.”
Nhũ mẫu đã “chết” ngay sau khi nói ra chân tướng. Bây giờ nàng ta là nghĩa nữ nhà họ Vương, thân phận vẫn cao quý như trước.
Người tìm chỗ cao mà đi, nước tìm chỗ thấp mà chảy, từ xưa đến nay vốn là lẽ thường tình.
Lật thị thất vọng nhắm mắt, không nói thêm lời nào, lòng lạnh thấu xương.
Lạc Nghênh Kiều ích kỷ tư lợi, ngu xuẩn độc ác.
“Lạc Nghênh Kiều! Người phạm sai lầm là mẹ ruột của cô, chưa nghe câu mẹ nợ con trả à? Làm nghĩa nữ nhà họ Vương cũng không thay đổi được xuất thân thấp hèn của cô đâu. Cha ruột cô còn chẳng biết là tên ăn mày hay gã đàn ông hoang nào nữa! Muốn cắt đứt quan hệ thì trước tiên phải trả hết đồ của tôi lại đây!”
Thừa lúc nha dịch không chú ý, Khương Lục Lục đột nhiên lao đến trước mặt Lạc Nghênh Kiều, ôm chặt lấy nàng ta.
Miệng cô mắng xối xả không ngừng, tay cũng nhanh như chớp bắt đầu lột đồ.
Cô giật phăng túi tiền của Lạc Nghênh Kiều, tuột vòng tay của nàng ta xuống giấu đi, sau đó bắt đầu sờ soạng trên đầu nàng ta.
“A!”
Chỉ trong chớp mắt, tóc Lạc Nghênh Kiều đã xổ tung, đến khuyên tai cũng biến mất.
Thấy nha dịch cầm đao tiến tới, Khương Lục Lục vội ném cây trâm xuống đất, nhanh chóng chiếm thế chủ động, nghiêm trang nói:
“Đại nhân, chẳng phải nhà họ Lạc bị tịch thu gia sản, lưu đày sao? Tại sao cô ta vẫn ăn mặc sang trọng thế này? Đây đều là đồ của nhà họ Lạc, ta đang giúp quan phủ phá án đấy!”
Nhà họ Lạc chính là phủ Ninh An Hầu. Hôm kia lúc lên trấn bán đồ, cô vừa nghe người ta nói Lạc đại nhân viết một bài văn cấm, phạm tội khi quân phạm thượng, nên cả nhà bị tịch thu gia sản, lưu đày đến Tây Bắc.
Ở thời đại này, một khi bị tịch thu gia sản, lưu đày mà không có ai cầu tình thì ngay cả một bộ quần áo tử tế cũng không được phép mang đi.
Cố Bùi cau mày. Những thứ Lạc Nghênh Kiều đang mặc trên người quả thực đều là đồ của nhà họ Lạc.
“Cố đại nhân, nhất thời ta nhớ tình xưa nên quên mất. Ta thay bộ y phục này ra là được, cô ta cần gì phải bắt nạt người ta như thế.”
Lạc Nghênh Kiều nhìn Cố Bùi, khóc như hoa lê đẫm mưa, vô cùng đáng thương.
Khương Lục Lục thành công đánh lạc hướng mọi người, lập tức bưng đám mạ lên đi tìm trưởng thôn.
Lạc Nghênh Kiều đang ôm hận trong lòng, khóe mắt chợt thấy cô nâng niu đám cỏ dại kia như báu vật, đáy mắt thoáng hiện vẻ ác độc. Nàng ta vừa khóc vừa lao tới.
“Muội muội, nói cho cùng vẫn là ta có lỗi với muội. Ta sẽ dập đầu nhận lỗi với muội ngay!”
Khương Lục Lục cứ như mọc mắt sau lưng, lập tức xoay người, nhấc chân.
Bịch!
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
