“Chính là cô ta, cô ta mới là thiên kim thật!”
Cánh cửa bị một cước đá tung, một đám người bất ngờ xông vào sân nhỏ, dẫn đầu là một toán nha dịch tay cầm đao.
Trong đó còn có một người đàn ông trẻ tuổi mặc quan bào.
Khương Lục Lục giật nảy mình, theo bản năng chắn trước những cây mạ quý báu mình vừa mới ươm được.
Chuyện gì vậy?
Trồng chút hoa màu trong sân nhà mình cũng phạm pháp à?
Một thiếu nữ áo hồng đột nhiên lao tới, giật phăng tay áo Khương Lục Lục lên, để lộ vết bớt hình hoa đào đỏ tươi trên cánh tay.
“Nhìn đi, đây chính là bằng chứng! Cô ta có vết bớt của con gái nhà họ Lạc!”
Thiếu nữ có khuôn mặt hồ ly thon nhỏ, làn da trắng hơn tuyết, toàn thân châu ngọc lấp lánh, những ngón tay trắng nõn như ngọc, vừa nhìn đã biết từ nhỏ được nuông chiều, chăm chút kỹ lưỡng.
Hoàn toàn đối lập với đôi tay đen nhẻm, kẽ móng còn dính đầy bùn đất của Khương Lục Lục.
Ngoài cổng sân có rất nhiều người đứng xem, nổi bật nhất là một toán người mặc áo tù, nam nữ già trẻ đều có.
Người đàn ông đứng đầu mang thương tích trên người, cổ đeo gông, vóc dáng cao lớn, tuấn tú. Ánh mắt hắn nhìn Khương Lục Lục đầy kinh ngạc.
Khương Lục Lục cũng sững ra, bởi cô trông rất giống người đàn ông này, nhất là đôi mắt phượng, gần như đúc từ một khuôn.
“Bây giờ ta đã là nghĩa nữ của nhà họ Vương, hôm nay ta sẽ ân đoạn nghĩa tuyệt với nhà họ Lạc! Từ nay về sau không còn bất cứ quan hệ gì với nhà họ Lạc nữa!”
Thiếu nữ áo hồng nói đầy chính khí.
Khương Lục Lục hiểu ra rồi.
Cô là thiên kim thật của phủ họ Lạc, vừa chào đời đã bị nhũ mẫu lòng dạ bất chính tráo đổi với con gái của bà ta.
Nhũ mẫu này từng là nha hoàn thân cận được Lạc phu nhân tin tưởng nhất, vì vậy khi tráo đổi hai đứa trẻ, không một ai phát hiện.
Thiên kim thật bị vứt ra ngoại ô mặc cho sống chết, may mắn được một đôi vợ chồng già đi ngang qua nhặt được nên mới sống sót.
Hai ông bà không có con cái, cuộc sống vô cùng nghèo khó, bèn coi đứa trẻ nhặt được như cháu gái ruột mà nuôi lớn.
Kết quả vừa tỉnh dậy, cô thật sự xuyên tới đây.
Đúng là gầy thật, gầy đến vàng vọt, da bọc xương.
Đói đến mức cô suýt uống luôn nửa gói thuốc chuột mà nguyên chủ uống dở!
Không sai, nguyên chủ đã uống thuốc tự sát, nhưng trong đầu cô lại chẳng có chút ký ức nào về nguyên nhân nguyên chủ tự sát.
Chắc là đói quá, chẳng muốn sống nữa!
Sau khi nhận ra mình không thể trở về, Khương Lục Lục lập tức xắn tay áo, bắt tay vào làm.
Khương Lục Lục cô là ai chứ? Xuất phát từ hoàn cảnh địa ngục ở cô nhi viện mà vẫn phấn đấu trở thành sinh viên tốt nghiệp xuất sắc cùng trường với ông Viên.
Đổi sang nơi khác mà lại chết đói thì chẳng phải làm mất mặt chị em phụ nữ bọn mình sao?
Suốt nửa năm, Khương Lục Lục vùi đầu vào mảnh đất trong sân nhỏ nhà mình.
Khó khăn lắm mới lai tạo thành công mạ lúa nước, mắt thấy những ngày được ăn no sắp tới rồi.
Thế mà cô lại biến thành thiên kim thật nhà họ Lạc? Còn sắp bị lưu đày?
Ông trời khốn kiếp! Ông điên rồi à?
“Nghênh Kiều, con điên rồi sao!”
Đúng lúc này, một phụ nhân trung niên xinh đẹp trong đoàn phạm nhân lên tiếng quở trách. Bà là phu nhân của gia chủ Lạc Hoài, cũng là chủ mẫu nhà họ Lạc hiện giờ, Lật thị.
“Con tưởng chỉ cần phủi sạch quan hệ với nhà họ Lạc thì nhà họ Vương sẽ coi trọng con hơn sao? Con sai rồi!”
Ánh mắt Lật thị tràn đầy thất vọng.
Làm nghĩa nữ nhà người khác thì cũng thôi đi, đằng này lại cứ nhất quyết là nhà họ Vương.
Nhà họ Vương là kẻ thù trên quan trường của nhà họ Lạc, cũng chính là người tố cáo khiến cả nhà họ phải vào ngục.
Điều các thế gia kiêng kỵ nhất chính là hạng người gió chiều nào theo chiều ấy. Cho dù không phải con ruột, bà cũng không thể chấp nhận nổi Lạc Nghênh Kiều mà mình dốc lòng dạy dỗ từ nhỏ đến lớn lại là một kẻ ngu xuẩn.
Khương Lục Lục tò mò nhìn Lật thị.
Đây là mẹ ruột của cô sao?
Con ruột bị người ta tráo mất, vậy mà đối diện với con của kẻ thù, bà vẫn còn quan tâm đến đứa giả mạo này à?
Không phải là một đại thánh mẫu đấy chứ?
“Ta chỉ đang chứng minh thân phận của mình. Ta đã không còn là người nhà họ Lạc nữa, bà dựa vào đâu mà quản giáo ta!”
Lạc Nghênh Kiều chẳng hề sợ hãi.
Nhà họ Lạc nay đã khác xưa, chỉ có kẻ ngốc mới đi theo chịu cảnh lưu đày.
Khương Lục Lục vừa hóng chuyện vừa lặng lẽ lùi về sau, muốn giấu đám mạ quý báu của mình đi.
Nha dịch tưởng cô định chạy, lập tức kề đao lên cổ cô, suýt nữa chém đứt cả tóc.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
