Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tô Xuân Hưng đang vẫy tay, phía sau dẫn theo một đội thị vệ áp giải một đám nữ quyến chạy về phía này.
“Tham kiến Vũ công công!”
Tô Xuân Hưng mồ hôi nhễ nhại chạy đến trước mặt Vũ Hóa Thiên, phủi tay áo rồi quỳ một gối hành lễ.
Vũ Hóa Thiên ngơ ngác nhìn Tô Xuân Hưng: “Ngươi đây là...”
Kinh thành lúc này đã không còn chỗ để giam giữ nữ quyến nhà Ngưu Xương Cát nữa.
Trong lao ngục của Thận Hình Ty thuộc Hình bộ, phàm là nơi nào có thể nhốt người thì đều đã chật kín.
Người nào có thể đưa đi lưu đày thì phải nhanh chóng đưa đi.
Tình hình ở kinh thành hiện giờ, bị lưu đày ngược lại còn là một sự giải thoát. Ở lại kinh thành thì đầu lúc nào cũng treo lơ lửng trên cổ, chẳng ai biết khi nào sẽ bị chém đầu.
Vũ Hóa Thiên cau mày nhìn đám nữ quyến nhà Ngưu Xương Cát đang khóc lóc thảm thiết, khẽ thở dài: “Chuyện sớm muộn thôi.”
Ai bảo Ngưu Xương Cát xui xẻo, đúng lúc đêm qua lại đến phiên hắn trực.
Cơn giận của Lương Võ Đế cuối cùng cũng phải có người gánh chịu.
Ánh mắt Vũ Hóa Thiên quét về phía nữ quyến nhà họ Tiêu, liếc một cái đã nhìn thấy tấm chăn dưới người Tiêu Vân Trạm thấm đầy máu.
Ngưu Xương Cát đúng là ra tay quá độc ác, mỗi một gậy đều dùng hết sức. Đến cả hắn đứng bên cạnh Lương Võ Đế nghe cũng thấy kinh hãi.
Hắn tận mắt nhìn thấy lúc ấy Lương Võ Đế đã bắt đầu có chút bất mãn với Ngưu Xương Cát.
Lương Võ Đế muốn dùng hình phạt đánh trượng để áp chế khí thế của Tiêu Vân Trạm, chứ tuyệt đối không muốn y chết trong cung. Nếu Tiêu Vân Trạm thật sự chết trong hoàng cung, mấy vạn tư binh của Tiêu gia lập tức có thể tạo phản.
Chiến sự với Tây Lương quốc vừa mới bình định, nếu lúc này nội loạn nổi lên, rất có thể Tây Lương quốc sẽ nhân cơ hội quay trở lại.
Cái dáng nghiến răng nghiến lợi đánh trượng của Ngưu Xương Cát, nếu người bị đánh không phải Tiêu Vân Trạm, thì e rằng đã chết từ lâu rồi.
Tô Xuân Hưng khẽ giật khóe môi, đứng cạnh Vũ Hóa Thiên nhìn đám thị vệ xua nữ quyến nhà Ngưu Xương Cát đi tới.
Tiêu lão phu nhân liếc nhìn họ, khẽ thở dài.
Bị thị vệ vừa đẩy vừa ép, vừa khóc vừa gào như vậy, chẳng bằng tự mình đường hoàng bước tới. Lưu đày đã là chuyện không thể thay đổi, khóc lóc hay náo loạn cũng chỉ khiến bản thân chịu khổ thêm mà thôi.
Lâm Di Nhiên nghe cuộc đối thoại giữa hai vị công công thì khẽ nhướng mày.
Nàng vẫn còn nhớ Ngưu Xương Cát. Chính tên súc sinh ấy đã ra tay tàn độc đánh Tiêu Vân Trạm. Nếu không, với thể chất và thân thủ của Tiêu Vân Trạm, theo lẽ thường sẽ không bị đánh đến mức trọng thương như vậy.
Trong nguyên tác từng nhắc đến việc Ngưu Xương Cát và Đổng Văn Phong năm xưa từng được lão Trấn Quốc Công chỉ dạy. Hai người bị lão Trấn Quốc Công quở trách, hạ thấp trước mặt mọi người nên ôm hận trong lòng, nhiều lần ngấm ngầm nói xấu Trấn Quốc Công sau lưng.
Tiêu Vân Trạm trước tiên bị Ngưu Xương Cát đánh trọng trượng trong cung, sau đó lại bị Đổng Văn Phong dẫn người đến tịch biên gia sản, hết sức nhục nhã hành hạ, cuối cùng không gắng gượng nổi mà chết.
Lâm Di Nhiên khẽ cong môi cười.
Hai tên đó cuối cùng cũng gặp báo ứng. Một kẻ bị tống vào Thận Hình Ty, nữ quyến bị lưu đày; một kẻ ngã ngựa, sống chết chưa rõ.
Tốt nhất cả hai đừng chết.
Đợi Tiêu Vân Trạm tự tay chém chết chúng, như vậy giá trị hắc hóa mới giảm được nhiều. Đích thân giết kẻ thù, nghĩ thôi cũng đủ hả dạ.
Ba vị tẩu tẩu chỉ liếc nhìn đám người kia một cái rồi đồng loạt cúi đầu, lặng lẽ kéo góc chăn.
Ai cũng cùng cảnh ngộ, chẳng cần thương hại ai. Đông người thêm một chút cũng tốt, đỡ để đám quan sai cứ chăm chăm nhìn bọn họ.
Tiêu Lăng Yến nắm bàn tay nhỏ của muội muội Tiêu Lăng Huệ, cau mày ghé sát tai cô bé nói: “Muội muội đừng học theo bọn họ. Khóc cũng chẳng giải quyết được gì, nắm đấm đủ cứng mới giải quyết được vấn đề.”
Tiêu Lăng Huệ nửa hiểu nửa không nhìn Tiêu Lăng Yến, mím môi rồi ngoan ngoãn gật đầu: “Muội không khóc.”
“Muội muội ngoan!”
Tiêu Lăng Yến vui mừng xoa đầu Tiêu Lăng Huệ.
Lâm Di Nhiên vừa khéo đứng cạnh hai tỷ muội, nghe thấy cuộc trò chuyện của họ thì quay đầu mỉm cười với Tiêu Lăng Yến.
Con bé này đúng là gan dạ, rất có tố chất trở thành một nữ tướng quân.
Tiêu Lăng Yến bắt gặp ánh mắt của Lâm Di Nhiên, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng, giả vờ như không có chuyện gì mà quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Lâm Di Nhiên cúi mắt nhìn Tiêu Vân Trạm.
Khi nghe tin Ngưu Xương Cát bị giam vào Thận Hình Ty, khóe môi Tiêu Vân Trạm rõ ràng khẽ nhếch lên.
Lâm Di Nhiên cố ý trêu y, đột nhiên cúi sát mặt mình xuống bên cạnh gương mặt y.
Tiêu Vân Trạm cảm nhận được một luồng hương thơm cùng bóng đen phủ xuống ngay trước mặt. Trong lòng y căng thẳng, vội vàng ép khóe môi xuống, tiếp tục nằm bất động trên chăn với vẻ mặt vô cảm.
“Tứ đệ muội, tứ đệ sao vậy?”
Đại tẩu thấy Lâm Di Nhiên đột nhiên ngồi xổm xuống, ghé sát nhìn Tứ đệ thì vội nhỏ giọng hỏi.
Lâm Di Nhiên lắc đầu: “Không có gì, ta tưởng trên mặt Vân Trạm có con côn trùng, hóa ra là ta nhìn nhầm.”
Đúng là phản ứng rất nhanh.
Tiêu Vân Trạm cảm thấy bóng đen trên mặt đã rời đi thì khẽ thở phào một hơi, đồng thời thầm nghĩ:
Lâm Di Nhiên chẳng lẽ đã phát hiện mình tỉnh rồi sao? Viên thuốc mà vị tiên nữ nhét vào miệng y quả thật hiệu nghiệm. Bây giờ y gần như không còn cảm thấy vết thương trên người nữa.
Rốt cuộc Lâm Di Nhiên có phải vị tiên nữ đó hay không, trong lòng y tò mò vô cùng. Một người bình thường rốt cuộc làm sao có thể hồn lìa khỏi xác?
Đại tẩu khẽ gật đầu. Sau khi thấy Lâm Di Nhiên đứng dậy, ánh mắt nàng lại nhìn về phía đám nữ quyến đang gào khóc không ngừng.
Mạnh Tráng nhìn đám nữ quyến đang tiến đến từ cổng thành thì lập tức cau mày.
Hắn vội bước đến trước mặt hai vị công công: “Vũ công công, những người này cũng bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp sao?”
Vũ Hóa Thiên khẽ nhếch môi, đưa mắt nhìn Tô Xuân Hưng. Những người này không thuộc phạm vi hắn phụ trách.
Mạnh Tráng thuận theo ánh mắt Vũ Hóa Thiên, cũng nhìn sang Tô Xuân Hưng.
Tô Xuân Hưng hắng giọng: “Phụng khẩu dụ của Hoàng thượng, nữ quyến của Phó thống lĩnh Đại Nội Thị Vệ Ngưu Xương Cát bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, đi cùng đoàn của Tiêu gia.”
“Chuyện này...”
Mạnh Tráng cau mày nhìn đám nữ quyến đông nghịt vừa khóc vừa lếch thếch đi tới, chỉ thấy đầu như muốn nổ tung: “Công công, người đông quá, nhân thủ của chúng ta không đủ.”
Hắn và đám huynh đệ dưới trướng cộng lại mới có mười người. Áp giải bảy người nhà họ Tiêu thì còn có thể thay phiên nghỉ ngơi.
Nhưng nếu cộng thêm nữ quyến nhà Ngưu Xương Cát, số người này hoàn toàn không đủ.
Nữ quyến của Ngưu Xương Cát cũng nhiều quá mức.
Nhìn sơ qua ít nhất cũng phải ba mươi người. Rốt cuộc hắn đã cưới bao nhiêu tiểu thiếp, sinh bao nhiêu con cái vậy?
Tô Xuân Hưng cũng đau đầu không kém. Hắn cũng không ngờ Ngưu Xương Cát lại có nhiều gia quyến như thế. Đây còn chưa tính nam đinh, nếu tính cả thì còn phải nhiều thêm hơn chục người nữa.
“Đều là nữ quyến cả, đại nhân đành vất vả một chút. Đợi tối đến dịch trạm, sẽ điều thêm ít nhân thủ.”
Khóe miệng Mạnh Tráng giật liên hồi.
Điều thêm nhân thủ?
Nói thì nhẹ nhàng thật!
Việc khổ như thế này chẳng có chút béo bở nào, người ở dịch trạm nào có ai muốn đi theo. Huống hồ người ở dịch trạm đâu phải hắn muốn điều là điều được, muốn điều động cũng phải có thủ dụ của cấp trên.
Quan lớn hơn một bậc đè chết người.
Đám người bọn họ chỉ muốn nghỉ lại một đêm ở dịch trạm cũng còn phải biếu xén người của dịch trạm.
Nếu không, đến những gian phòng tử tế cũng chẳng đến lượt bọn họ ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
