Phàm nhân sao có thể đấu với thần linh.
Tiêu gia có thần linh che chở, biết đâu chuyện này là thật.
Vũ Hóa Thiên nuốt khan một ngụm nước bọt, cũng chẳng còn tâm trạng xem trò cười của Đổng Văn Phong nữa, vội vàng phất tay.
"Đừng nhìn nữa. Khiêng Tiêu tướng quân cho cẩn thận, đừng để ngã. Mau đi thôi..."
Dặn dò xong, ông ta vội vã bước về phía cổng thành. Chỉ cần nhanh chóng bàn giao người Tiêu gia cho đám quan sai, chuyện còn lại sẽ chẳng liên quan gì đến ông ta nữa.
Đám binh lính ngẩn người giây lát, nghe thấy tiếng của Vũ công công mới hoàn hồn, vội vàng xuống ngựa chạy đến đỡ Đổng Văn Phong.
"Đổng tướng quân..."
"Không ổn rồi! Đầu Đổng tướng quân chảy máu rồi!"
"Mau đến y quán gọi đại phu! Đổng tướng quân ngất rồi!"
...
Đám binh lính lập tức rối thành một đoàn, luống cuống tay chân khiêng Đổng Văn Phong mặt đầy máu chạy về phía y quán gần nhất.
Còn con chiến mã phát điên bỏ chạy từ lâu thì chẳng còn ai nhớ đến mà đuổi theo.
Suốt cả buổi sáng nay, bọn họ bị sai khiến chạy ngược chạy xuôi, đã mệt rã rời, đầu óc cũng chẳng còn tỉnh táo.
Hình bộ, Binh bộ và Đại Lý tự đều bận tối mắt tối mũi, dẫn theo binh lính đi khắp nơi tìm kiếm manh mối. Đám binh lính, thị vệ vừa chạy theo một đợt, quay về còn chưa kịp thở đã lại bị gọi đi làm việc.
Hình bộ khám xét một lần.
Binh bộ lại khám xét một lần.
Đại Lý tự cũng đến khám xét.
Khám đến mức đám binh lính tê dại cả người.
Một nhà bị khám năm lần cũng là chuyện hết sức bình thường.
...
"Tiêu lão phu nhân, nhà ta chỉ tiễn các vị đến đây thôi. Chúc các vị lên đường bình an."
Vũ Hóa Thiên lau mồ hôi trên trán, khách sáo nói với Tiêu lão phu nhân.
Bốn nàng dâu không thể khiêng Tiêu Vân Trạm đi quá xa.
Mà nếu đi chậm, đám quan sai cũng sẽ không đồng ý.
Vũ Hóa Thiên cũng chẳng bận tâm đến thái độ của Tiêu lão phu nhân. Ông ta nhếch môi, quay sang tên quan sai cầm đầu là Mạnh Tráng, lớn tiếng nói: "Mạnh đại nhân, đường lưu đày vô cùng gian khổ. Người Tiêu gia đều là nữ quyến tay trói gà không chặt, xiềng tay xiềng chân thì miễn đi. Quan trọng nhất vẫn là lên đường cho kịp."
Bên này, các nữ quyến Tiêu gia vừa vây quanh Tiêu Vân Trạm ngồi xuống thì đã nghe thấy lời ấy.
Tất cả đồng loạt ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn Vũ Hóa Thiên.
Không ai hiểu trong hồ lô của ông ta đang bán thuốc gì, vì sao đột nhiên lại lên tiếng cầu tình cho bọn họ. Chuyện khác thường ắt có điều bất thường.
Xem ra dọc đường phải càng cẩn thận hơn mới được.
Nghe Vũ Hóa Thiên nói vậy, Lâm Di Nhiên hơi sững người rồi khẽ cong môi.
Một tay nàng tiện thể chỉnh lại tấm chăn, một tay lắng tai nghe cuộc đối thoại giữa hai người. Thấy phía trên đầu Tiêu Vân Trạm còn thừa một khoảng trống, nàng thuận tay kéo cánh tay hắn, nhích cả người hắn lên trên một chút.
Đúng lúc rút tay về, khóe mắt nàng thoáng thấy vành tai hắn khẽ động.
Lâm Di Nhiên mỉm cười.
Thật khó cho Tiêu Vân Trạm. Giả chết lâu như vậy đâu phải chuyện dễ.
Đại trượng phu co được duỗi được. Có thể nhẫn nhịn đến mức này, sau này ắt sẽ làm nên nghiệp lớn.
Phía bên kia, Mạnh Tráng cũng kinh ngạc không kém.
Đám quan sai như bọn họ nói trắng ra chỉ là hạng người ở tầng dưới cùng. Ngày ngày áp giải phạm nhân, người trong kinh thành đều chẳng coi họ ra gì. Trừ khi nhà ai có thân thích rơi vào tay họ lưu đày thì mới khách sáo đôi chút.
Còn các quan trong kinh thì nhìn họ chẳng khác gì nhìn chó.
Con ngươi Mạnh Tráng run lên.
Hắn vừa mừng vừa sợ nhìn Vũ Hóa Thiên.
Đây chính là đại thái giám thân cận bậc nhất bên cạnh Lương Vũ Đế. Đến cả các đại thần nhất phẩm gặp Vũ công công cũng phải khách khách khí khí. Vậy mà hôm nay lại gọi một tên quan sai nhỏ như hắn là "Mạnh đại nhân".
Đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi.
Mạnh Tráng chắp tay, cười đến nở cả mặt: "Vũ công công nói rất phải. Dù sao cũng chỉ còn nửa ngày đường, vậy trước mắt cứ không đeo xiềng tay xiềng chân."
Bây giờ không đeo không có nghĩa sau này cũng không đeo.
Không có xiềng xích, lỡ phạm nhân bỏ chạy thì sao? Nể mặt Vũ công công, nửa ngày còn lại hắn sẽ không bắt bọn họ đeo. Nhưng ngày mai tiếp tục lên đường thì vẫn phải đeo như thường.
Vũ Hóa Thiên nghe ra ý trong lời của Mạnh Tráng, nhưng cũng không nói thêm. Ông ta chỉ muốn công khai bán cho Tiêu gia một ân tình.
Để người Tiêu gia đừng ghi hận mình.
Lỡ thần linh thật sự trừng phạt thì sao? Chuyện kiểu này… Thà tin là có còn hơn không. Nhất là sau hàng loạt chuyện kỳ quái xảy ra trong kinh thành hôm nay, khiến ông ta không thể không cẩn thận.
Dù sao cũng chỉ là mở miệng nói vài câu lấy lòng.
Chẳng mất mát gì cả.
"Vậy thì tốt. Các ngươi cũng nên sớm khởi hành đi, đừng làm lỡ giờ đến dịch trạm nghỉ ngơi."
Vũ Hóa Thiên ngẩng đầu nhìn sắc trời rồi cười nói.
"Đa tạ Vũ công công chỉ điểm. Tiểu nhân còn một chuyện muốn thỉnh giáo." Mạnh Tráng nhe hàm răng vàng khè cười, ghé sát Vũ Hóa Thiên, hạ giọng hỏi: "Vũ công công, xin hỏi kinh thành xảy ra chuyện gì vậy? Mọi khi cùng lắm chỉ cấm ra ngoài, hôm nay ngay cả vào thành cũng không được. Công công có thể tiết lộ đôi chút không?"
Sáng nay hắn đột nhiên nhận được nhiệm vụ áp giải gia quyến phủ Trấn Quốc Công đi lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, suýt nữa thì kinh hãi đến chết.
Phủ Trấn Quốc Công vốn là nhà trung lương nhiều đời.
Sao bỗng dưng lại bị lưu đày? Hơn nữa Tiêu tướng quân chẳng phải vừa mới lập chiến công sao?
Không có ban thưởng thì thôi.
Sao lại thành tịch thu gia sản rồi lưu đày?
Hắn và các huynh đệ còn chưa kịp dò hỏi thì đã bị đuổi ra ngoài cổng thành chờ.
Không được vào thành.
Ngay cả đến gần cổng thành cũng không được.
Làm hắn tò mò đến phát điên.
Một mùi hôi miệng nồng nặc ập tới.
Vũ Hóa Thiên khẽ nhíu mày, cố nhịn vẻ ghét bỏ rồi nhỏ giọng đáp: "Mạnh đại nhân có điều không biết. Phủ đệ của toàn bộ văn võ bá quan trong kinh thành đều bị trộm. Bọn đạo tặc quá mức ngông cuồng, khiến Hoàng thượng buộc phải hạ lệnh đóng cổng thành để điều tra triệt để."
Vũ Hóa Thiên chỉ nói những chuyện không quan trọng.
Còn chuyện hoàng cung và quốc khố bị trộm thì tuyệt đối không thể tiết lộ.
Lương Vũ Đế đã trực tiếp hạ lệnh phong tỏa tin tức.
Ai dám truyền ra ngoài? Đúng lúc này mà ăn nói linh tinh thì chẳng phải chán sống sao?
"Bọn đạo tặc bây giờ ngang ngược đến vậy sao? Xem ra số tiền bị mất chắc không ít."
Mạnh Tráng trợn tròn hai mắt vì kinh ngạc.
Thảo nào người Tiêu gia bị lưu đày mà chẳng có thân thích nào đến tiễn.
Thì ra nhà ai cũng bị trộm sạch, không còn bạc để mang đến.
Haiz...
Chuyến áp giải này lỗ rồi.
Không có người thân đến tiễn thì đám phạm nhân cũng chẳng có bạc hiếu kính bọn họ.
Nhìn bộ đồ tù trên người họ là biết đã bị khám xét kỹ càng. Trên người chắc chắn không còn nổi một đồng. Ai nấy đầu tóc rối bù, ngay cả một cây trâm bạc cũng chẳng còn.
Đúng là xui xẻo.
Vũ Hóa Thiên gật đầu: "Quả thực mất không ít. Trời cũng không còn sớm nữa, Mạnh đại nhân vẫn nên nhanh chóng lên đường. Nhớ kỹ, chuyện này chỉ ngươi biết ta biết, tuyệt đối không được truyền ra ngoài."
"Đa tạ Vũ công công chỉ điểm!" Mạnh Tráng chắp tay cảm tạ, rồi quay người phất mạnh tay: "Xuất phát!"
Lâm Di Nhiên vừa nắm một góc chăn chuẩn bị đứng dậy thì chợt nghe phía cổng thành vang lên một giọng nói the thé đầy gấp gáp.
"Khoan đã!"
"Đợi đã!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
