“Ở đâu cơ?”
“Ơ, sao tự nhiên ngửi thấy mùi gì kỳ lạ thế nhỉ?”
“Thôi đừng tìm thỏ với chả thỏ nữa, tất cả ngồi xuống chuẩn bị vào học cho mình!” Giang Diệc Kỳ lớn giọng quát.
Cửa lớp bật mở, một luồng gió lạnh khác thường ập vào.
Một người đàn ông cao ráo mặc áo khoác dài bước vào lớp, là thầy David. Anh ta vẫn quen đội chiếc mũ nồi màu đen ấy.
“Các em, ngồi xuống đi.” Thầy David lên tiếng.
Trần Di Tĩnh đặt tay lên lưng ghế, từ từ ngồi xuống.
Lớp học vốn trong vắt sáng sủa bỗng nhiên tối dần.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Là dây leo.
Chỗ mà lúc nãy con Thỏ đã bò qua giờ đã bị những sợi dây leo lớn cỡ cánh tay phủ kín. Đám dây leo ấy đang sinh trưởng với tốc độ có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường, từng chút từng chút một bọc lấy căn phòng học này hoặc có lẽ là cả toà nhà này.
Giữa những kẽ hở của các nhành lá đan xen, là từng đôi mắt đỏ rực như máu.
Những con mắt ấy tràn đầy ham muốn đói khát.
Cứ như đang háo hức chờ một bữa tiệc thịnh soạn.
“Mình nhớ thỏ là động vật ăn cỏ mà đúng không?” Trần Di Tĩnh hỏi vu vơ người bạn cùng phòng bên cạnh là Lâm Y.
Lâm Y bật cười khúc khích: “Dĩ nhiên rồi.”
“Mọi người nhìn kìa!” Ủy viên Văn Thể đột ngột bật dậy bên cửa sổ, khuôn mặt đầy hoảng sợ, chỉ tay ra ngoài.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Giang Diệc Kỳ bị phản ứng giật mình của cô ta làm phát cáu: “Muốn nhảy lầu thì nhảy luôn đi cho rồi.”
“Em nhìn thấy gì thế?” David mỉm cười hỏi cô ta.
Ủy viên Văn Thể run rẩy đáp: “Mình thấy… rất nhiều mắt đỏ trong dây leo… chúng hình như… muốn ăn thịt người…”
“Có khi cô ấy viết luận văn đến phát điên rồi cũng nên.”
Hồ Vũ Phi, một bạn cùng phòng khác của Trần Di Tĩnh lẩm bẩm.
“Chuyến đi gì cơ? Định tổ chức chuyến team building cho lớp à?” Giang Diệc Kỳ bắt đầu nhức đầu: “Giờ này khó tập hợp đủ người lắm.”
“Cậu có thể hiểu như vậy.” David đáp: “Tôi thay mặt Bỉ Ngạn, chào mừng các em đã đến.”
Không ai kịp hỏi anh ta “Bỉ Ngạn là gì”.
“Á á á á!”
Tiếng hét kinh hoàng vang lên không dứt từ lớp học bên cạnh.
Mùi tanh theo dây leo tràn vào lớp.
“Kinh quá đi mất!” Ủy viên học tập lập tức bật dậy: “Dây leo mọc từ đâu ra vậy chứ?”
“Mọi người nghe cho kỹ.” David nói.
“Mình phải rời khỏi đây!” Ủy viên Văn Thể không chịu đựng nổi nữa, lao ra phía cửa sau lớp học, cố sức giật mở cửa.
Ngay khoảnh khắc cô ta toại nguyện mở được cửa, dây leo đã rình sẵn bên ngoài lập tức đâm xuyên qua ngực cô ta.
Trên dây leo trườn ra hai xúc tu nhỏ phủ đầy giác hút, “bụp” một tiếng chọc thẳng vào hốc mắt cô ta, xuyên thủng nhãn cầu, rồi từ mắt tiếp tục cắm thẳng xuống xuyên suốt cơ thể.
Trần Di Tĩnh nghe rõ mồn một âm thanh trơn nhớt của hai xúc tu nhỏ ấy khi bò lổm ngổm trong lồng ngực cô ta. Ủy viên Văn Thể chỉ kịp phát ra một âm thanh mơ hồ đầy kinh hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


