Diêu Diêu lần lượt chuẩn bị các nguyên liệu, đổi sang một con dao nhỏ làm từ vỏ ốc, thái nấm tùng nhung mỏng như cánh ve, rồi bắt đầu chế biến nồi nước súp mới.
Cô lấy phần gạch cua tươi, hòa cùng nước dùng từ bếp lò. Nước dùng của nhà Kim là bí quyết gia truyền từ thời ông nội, được ninh mới mỗi ngày với nguyên liệu tươi, qua năm tháng lại càng đậm đà.
Các loại sơn trân lần lượt được thả vào nồi nước dùng. Sau khi xem giờ, Diêu Diêu ngẩng đầu hỏi:
"Có mỡ gà không ạ?"
"Cháu muốn mỡ gà làm gì…"
Sư phụ Tô còn đang lẩm bẩm thì cậu học trò vừa bị mắng đã vội vã đi tìm mỡ gà, mang về như một phản xạ. Dù bị sư phụ lườm, cậu vẫn rụt cổ, nhút nhát đưa mỡ cho Diêu Diêu.
Cô mỉm cười, rồi đặt một chiếc nồi mới lên bếp, bắt đầu nấu chảy mỡ gà.
Khi mỡ gà sôi, tỏa mùi thơm, cô thêm bột năng vào nồi nước dùng, rắc chút gừng giã nhuyễn, thêm vài giọt giấm thơm, cuối cùng rưới đều một thìa mỡ gà sôi lên trên.
Xèo một tiếng.
Mùi thơm bùng lên, lan tỏa khắp gian bếp, lấn át tất cả.
Diêu Diêu đứng thẳng dậy, sau khi hoàn thành món ăn, vẻ mặt vẫn bình thản. Cô lấy khăn giấy lau tay, giọng nhàn nhạt:
"Bàn nào đặt món này? Đưa ra đi."
"Chờ… chờ chút!"
Sư phụ Tô vội ngăn học trò đang định mang món ăn đi, tự mình dùng một chiếc thìa nhỏ múc thử.
Mùi thơm ngọt của gạch cua, quyện cùng vị béo ngậy của mỡ gà, len lỏi vào từng nguyên liệu. Măng tươi giòn ngọt, nấm tùng nhung dai mềm, măng tre giòn rụm, gừng cay nhẹ. Cả chút giấm thơm thoang thoảng cũng hòa quyện hoàn hảo, không có thành phần nào lấn át.
Ông chỉ nghĩ: Món này chan với cơm, ăn năm bát cũng không ngán.
Sau đó, ông lặng thinh hồi lâu.
Diêu Diêu vừa lau tay vừa tựa người vào quầy bếp, thong thả hỏi:
"Chú Tô, giờ nghe lời ai đây?"
Tiền viện của Tầm Hương Yến.
Trên bàn ăn, ông Cao liếc nhìn cửa ra vào rồi quay lại thở dài:
“Khách đến đây ngày càng ít. Chúng ta ngồi cả buổi mà chỉ có thêm một bàn trong phòng bên cạnh.”
Đối diện, ông Vương cười:
“Cụ Kim mất bao năm nay, tiệm vẫn còn mở là tốt lắm rồi. Huống hồ các nhà hàng khác của Minh Đức làm ăn cũng tốt. Ông Kim chịu bỏ tâm huyết giữ Tầm Hương Yến thì ông còn đòi gì nữa.”
Ông Cao cười mỉa:
“Tôi biết, chỉ là tiếc thôi.”
Ông nhấp một ngụm rượu, nhắm mắt tựa lưng vào ghế, lắc đầu:
“Nghĩ đến hồi cụ Kim còn sống, chúng ta lúc đó mới mấy tuổi? Cứ nghe bố mẹ bảo đi Tầm Hương Yến bàn chuyện làm ăn là tan học vứt ngay trò chơi, chạy về theo để được ăn ké một miếng.”
Ông Vương nghe thế cũng cảm thán, nâng ly cùng uống:
“Đúng vậy… hương vị ấy...”
Chợt, một mùi thơm đậm đà xộc thẳng vào mũi. Ông ngẩn người rồi gật đầu:
“Ừm, đúng rồi, chính là hương vị đó.”
Căn phòng lập tức im lặng mười giây.
Ông Vương nghi hoặc mở mắt, thấy ông Cao đã ngồi bật dậy, vươn cổ như ngỗng:
“Mùi gì thế?”
Một phục vụ bưng một nồi đồng sáng bóng bước vào, cẩn thận đặt ở trung tâm bàn như một báu vật:
“Thưa quý khách, đây là món Bát Bảo Sơn Trân quý khách gọi. Chúc ngon miệng!”
Vừa mở nắp, mùi thơm gấp bội đã tràn ngập khắp phòng. Người phục vụ khi rời đi còn không nhịn được nuốt nước bọt.
Trong phòng, mấy người khách nhìn nhau ngơ ngác. Một lát sau, ông Cao giành múc trước một chén:
“Thế nào?”
Những người khác vội hỏi.
Ông Cao nhắm mắt tận hưởng một lát, rồi chưa kịp bị đánh đã hét lên:
“Gọi cơm, mau gọi cơm! Trời ơi, hôm nay tôi sống nhờ nồi canh này luôn!”
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa phòng đã có vài người đang ghé vào. Nhìn lại, hóa ra là khách từ phòng bên cạnh.
Một người hướng về bàn họ, gật đầu, vẻ mặt ai cũng hiểu:
“Các anh gọi món gì mà thơm thế? Ngon không?”
Ông Cao vừa đói vừa sốt ruột, đáp như pháo nổ:
“Bát Bảo Sơn Trân! Tuyệt đỉnh! Tôi nói thật, vị này là thần đấy!”
Người khách phòng bên nghi ngờ:
“Không thể nào. Chúng tôi từng gọi món này rồi, có thấy thơm thế đâu.”
Ông Cao hớn hở như Tết:
“Hồi nãy tôi thấy ông chủ Kim đến tổng tiệm. Có khi nào món này là do ông ấy nấu. Ôi trời, lần này đến đây không uổng công, bao năm rồi, ông Kim cuối cùng cũng ngộ ra rồi!”
Khách bên cạnh nghe vậy, vội gọi phục vụ để thêm món. Lúc ấy, họ nhìn thấy ông Kim dẫn theo một cô gái xinh đẹp bước từ bếp ra.
Trong đầu Ba Kim vẫn lởn vởn cảnh tượng lão Từ, một người nổi tiếng cố chấp, bị con gái ông làm cho tức đến nghẹn lời. Thấy các khách quen nhìn mình, ông khách sáo chào:
“Chào các vị, món Bát Bảo Sơn Trân hôm nay là con gái tôi làm. Lần này, trong ngày kỷ niệm, nó sẽ phụ giúp ở Tầm Hương Yến. Con bé còn trẻ, nếu có gì sơ sót, mong mọi người lượng thứ và giúp đỡ.”
“Gì cơ? Món này là Diêu Diêu nấu?”
Ông Cao ngạc nhiên đến mức suýt làm rơi thìa. Hồi lâu sau, ông nhìn cô gái đứng phía sau Ba Kim, ánh mắt sáng lên, chân thành cảm thán:
“Ông Kim, có đứa con kế nghiệp giỏi như vậy, ông đúng là may mắn. Tay nghề của cụ Kim cuối cùng cũng có người thừa hưởng rồi. Ngày kỷ niệm này, ông không để tôi một chỗ thì tôi lên Minh Đức tìm ông tính sổ đấy.”
Người kế nghiệp?
Ba Kim ngẩn ra, bị hai chữ này làm cho sững sờ. Ông quay lại nhìn con gái.
Kim Diêu Diêu mỉm cười, nhướn mày đầy tự tin. Biểu cảm bình thản của cô khiến ông như vừa bước qua một cánh cửa lớn mà mình chưa bao giờ để ý.
Ra khỏi Tầm Hương Yến, cho đến khi về đến văn phòng, Ba Kim im lặng suốt đường đi, không biết đang nghĩ gì.
“Thân mời Chủ tịch Kim Văn Thành của Công ty Quản lý Ẩm thực Minh Đức.”
Lộ Na trố mắt, không dám thở mạnh:
“Trời ơi trời ơi! Một buổi tiệc quan trọng như vậy mà bố cậu thật sự để cậu đi thay ông ấy sao? Còn ông ấy thì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)