Cố Sơ Hạ không mang theo ba lô, nhiệt độ mùa đông ở nước S chỉ khoảng hơn hai mươi độ, hoàn toàn không cảm thấy lạnh nên cô mặc trang phục khá mỏng.
Người phụ trách liếc nhìn Cố Sơ Hạ từ trên xuống dưới, xác nhận đối phương không thể mang theo quặng vàng liền ra hiệu cho một người phụ trách khác xuống kiểm tra.
Chưa đầy năm phút sau, người phụ trách kia cũng quay lại lắc đầu với người phụ trách, ra hiệu không có vấn đề gì.
Lúc này người phụ trách mới yên tâm.
Nhưng sau khi Cố Sơ Hạ rời đi, người phụ trách vẫn tự mình xuống mỏ vàng kiểm tra lại lần nữa, xác nhận Cố Sơ Hạ không lấy thứ gì cũng không để lại vật nguy hiểm như thuốc nổ mới thực sự an tâm.
Cố Sơ Hạ giải quyết xong vấn đề lớn về mở rộng không gian liền vội vã trở về nước.
Khi máy bay về đến thành phố Z đã xế chiều, lấy xe xong, Cố Sơ Hạ liền hướng đến siêu thị dạng kho hàng ở ngoại ô.
Cố Sơ Hạ vô cùng hài lòng, dù quản lý siêu thị này hơi nhiều lời, suốt đường liên tục hỏi cô đủ thứ chuyện, thậm chí tỏ ra nghi ngờ về việc cô mua lượng hàng lớn như vậy nhưng phải công nhận hiệu suất làm việc của cô ta rất tuyệt vời.
Đóng cửa lại, Cố Sơ Hạ vung tay một cái, toàn bộ thực phẩm trong kho cùng với giá kệ đều biến mất trong nháy mắt.
Kho hàng vốn có của siêu thị, cộng thêm năm kho hàng mà Cố Sơ Hạ thuê, tổng cộng sáu kho hàng chứa đầy vật tư đều được cô thu vào không gian cá nhân chỉ trong chớp mắt.
Ngày hôm sau, Cố Sơ Hạ yêu cầu người quản lý tiếp tục nhập hàng vào kho, thậm chí còn chuyển khoản cho cô ta hai trăm triệu để mua thêm hàng hóa, đặc biệt là các loại pin dự trữ cỡ lớn, vừa và nhỏ, tấm pin năng lượng mặt trời, các thiết bị điện gia dụng... Cô liệt kê đầy hai tờ giấy, lại mua thêm đủ loại bánh kẹo, sô cô la, kẹo ngọt, bánh nén... những thực phẩm tiện lợi giúp bổ sung năng lượng nhanh chóng để lấp đầy phần kho còn trống.
Người quản lý tròn mắt nhìn kho hàng trống rỗng, liền hỏi Cố Sơ Hạ hàng hóa biến đi đâu. Cô bịa ngay một câu chuyện, nói rằng đã thỏa thuận với một đối tác, người này sẽ tiếp tục mua hàng từ họ trong thời gian tới và chuyển tiền lại cho cô sau mỗi lần mua, cô ta chỉ cần giúp cô mua hàng là được.
Người quản lý không nghi ngờ gì, dù sao cô ta cũng chỉ là người nhận tiền, Cố Sơ Hạ bảo gì thì cô ta làm nấy.
Sau khi xong việc ở siêu thị, ngay trong đêm, Cố Sơ Hạ đặt dịch vụ của một công ty trang trí nội thất, yêu cầu họ đến nhà cô để cải tạo.
Ngôi nhà Cố Sơ Hạ đang ở là tài sản mẹ cô để lại trước khi qua đời, tuy không nằm ở trung tâm thành phố nhưng lại có ưu điểm là yên tĩnh.
Phải biết rằng, trong giai đoạn đầu khi tận thế bùng phát, thứ đầu tiên ập đến không phải là xác sống, mà là trận lũ lụt nhấn chìm cả mặt đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
