"Không sao, chú cứ đưa tôi xuống thôi. Sau đó chú đợi tôi ở trên này, dù có chuyện gì xảy ra với tôi thì chú cũng không phải chịu trách nhiệm."
Người phụ trách mỏ nghe xong càng không yên tâm, ông ta bắt đầu nghi ngờ Cố Sơ Hạ đến đây để trộm vàng!
"Cô Cố, nếu cô nhất quyết xuống một mình thì khi lên tôi sẽ phải khám xét người cô theo quy định."
Đối phương giờ không lo cho an toàn của cô nữa mà lại nghi ngờ cô là kẻ trộm. Cố Sơ Hạ không xác nhận cũng không phủ nhận, xét trên một phương diện nào đó, cô thật sự là kẻ trộm.
"Được thôi!" Thấy Cố Sơ Hạ dễ dàng đồng ý, người phụ trách cũng yên tâm phần nào, để cô ngồi cáp treo một mình xuống mỏ.
Lúc này Cố Sơ Hạ không khỏi cảm ơn Cố Thần Hoa, nếu không có ông ta, có lẽ cô đã không thuận lợi như vậy.
Mỏ vàng không phải là nơi ai cũng có thể vào được.
Càng đi xuống sâu, hệ thống trong đầu Cố Sơ Hạ càng gào thét nhưng cô không vội vã hành động.
Khi xuống tới tận đáy, ánh sáng phát ra từ vàng thậm chí phản chiếu lên khuôn mặt Cố Sơ Hạ, lúc này cô mới từ từ đặt tay lên quặng, sau đó dẫn dắt luồng ánh sáng xanh trên tay từ từ thẩm thấu vào trong lòng mỏ.
Cô có thể cảm nhận được mỏ này chứa nguồn tài nguyên vàng vô cùng phong phú nhưng cô không động đến những quặng đã được khai thác hay lớp quặng cách bề mặt mười centimet.
Chỉ còn chín ngày nữa là tận thế, trước đó cô không thể để người khác phát hiện mỏ đã trống rỗng, vì vậy Cố Sơ Hạ chọn đi sâu vào lòng mỏ, để lại lớp vàng trên bề mặt đủ khai thác trong thời gian này, còn cô thì thu hết toàn bộ số quặng còn lại!
Ánh sáng xanh nhanh chóng xuyên qua quặng vàng, điên cuồng hút lấy vàng bên trong.
"Chúc mừng chủ nhân đạt được một nghìn điểm tích lũy, có nâng cấp không... Đang nâng cấp, chúc mừng không gian mở rộng thêm một trăm mét vuông... Chúc mừng chủ nhân đạt được mười nghìn điểm tích lũy, có nâng cấp không, đang nâng cấp... Chúc mừng không gian chủ nhân mở rộng thêm mười nghìn mét vuông..."
Nghe hệ thống liên tục thông báo nâng cấp, đôi mắt Cố Sơ Hạ sáng rực, mười nghìn mét vuông đã đủ lớn, ít nhất cô có thể chứa bao nhiêu vật tư cũng đủ dùng.
Nhưng hệ thống vẫn tiếp tục hấp thụ vàng, điểm tích lũy vẫn không ngừng tăng lên.
"Chúc mừng chủ nhân đạt được một trăm nghìn điểm tích lũy, nhận được không gian... vô hạn!"
Vô hạn? Nghĩa là không gian đã mở rộng đến vô cùng! Đưa ý thức vào không gian, căn nhà nhỏ vuông vắn ban giờ đã trở nên mênh mông vô tận, trước sau trái phải đều không thấy biên giới.
Lúc này hệ thống vẫn không ngừng hấp thụ quặng vàng, điểm tích lũy tiếp tục tăng.
Mười phút sau, Cố Sơ Hạ cảm nhận luồng ánh sáng xanh của mình đã bao phủ toàn bộ mỏ vàng.
"Hấp thụ hoàn tất, điểm tích lũy còn lại..."
Sau khi hấp thụ toàn bộ mỏ vàng, Cố Sơ Hạ mới thản nhiên thu hồi ánh sáng xanh, lúc này đã qua mười lăm phút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

