Hắn bắt đầu bàn chuyện cưới xin rồi sao?
Hai tiểu nha đầu vừa mới rời đi, cánh cửa cũ kỹ lại bị người đẩy ra.
Vô Song quay người lại, tưởng là ai đánh rơi đồ gì, vừa định mở miệng, liền thấy một tiểu cô nương nhảy tung tăng vào, búi tóc đôi cài dải lụa ngọc trai xinh đẹp, áo choàng màu xanh nước biển, nhìn tổng thể rất đáng yêu.
Là Cung Diệu Hàm, vừa vào đã gọi: “Vô Song, tỷ trốn ở đây à?”
“Tiểu thư sao lại đến đây?” Vô Song ra đón, không nhịn được đưa tay sờ lên đỉnh đầu tiểu cô nương.
Cung Diệu Hàm ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, giơ tay lên cao: “Khăn tay thêu hình con thỏ mà tỷ đã hứa với ta đâu?”
Vô Song cười, nỗi buồn phiền trên mặt mấy ngày qua tan biến: “Quả nhiên, trốn đến đâu cũng không thoát khỏi việc trả nợ phải không?”
“Đương nhiên.” Cung Diệu Hàm đắc ý hất cằm lên, đôi mắt trong như nước.
Hai huynh muội nhà họ Cung đều có dung mạo xinh đẹp, Cung Thác thì khỏi nói, tướng mạo giống Tống phu nhân nhiều hơn, mỗi một đường nét ngũ quan đều vừa vặn; Cung Diệu Hàm bây giờ chưa lớn, hai má phúng phính, nhưng có thể thấy sau này lớn lên, nhất định là một mỹ nhân.
Vô Song quay lại phòng phía sau lấy khăn tay, trở về nhét vào tay tiểu cô nương: “Tiểu thư nhớ kỹ, chúng ta hết nợ rồi.”
“Ừm, hết nợ rồi.” Cung Diệu Hàm ra vẻ nghiêm túc, sau đó nhảy lên chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống.
Vô Song nhìn, đây là người ta còn chưa muốn đi, liền đi qua ngồi xuống cùng: “Tiểu thư còn chuyện gì sao?”
“Vô Song." Cung Diệu Hàm chớp mắt hai cái, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc lại gần: "Ca ca ta bắt đầu bàn chuyện cưới xin rồi, ta nghe lén được từ chỗ mẫu thân, là tiểu thư nhà Hoàng thượng thư.”
Nhà Hoàng thượng thư? Vô Song nhớ lại, trong cuốn sổ đó có một cô nương họ Hoàng, cùng là thế gia, quả thật môn đăng hộ đối.
Nhanh vậy, nếu đã có người được chọn, bước tiếp theo là hai nhà qua lại bàn bạc, định ra hôn sự, chẳng mấy chốc An Đình Viện sẽ đón nữ chủ nhân vào.
Vậy, có phải sau này nàng không cần quay về đó nữa không?
---
Phòng chính đã lâu không có ai ở, chẳng còn hơi người, đồ dùng cũ kỹ vẫn được đặt lặng lẽ ở đó. Căn phòng u ám có chút quái dị, ngồi trong phòng cũng càng ngồi càng lạnh.
Cung Diệu Hàm lúc đầu không nhịn được, nhét khăn tay vào trong tay áo, nhảy từ trên ghế xuống: “Chỗ này lạnh lẽo đáng sợ quá.”
“Tiểu thư đừng nói linh tinh.”
Hai người đi ra khỏi phòng, Vô Song muốn đưa người về Hướng Dương Viện.
“Vô Song, ta định đi nghe ngóng thử về Hoàng tiểu thư,” Cung Diệu Hàm nghiêng đầu, gương mặt non nớt của nàng rất nghiêm túc, “Mong là một người dễ đối phó, sau này cô cũng dễ sống hơn.”
Trong lòng Vô Song ấm áp, tiểu thư này của Cung gia bình thường được nuông chiều từ bé, thậm chí còn hơi kiêu kỳ, thật ra nàng lại lương thiện hơn bất kỳ ai.
“Được.” Nàng cười đồng ý.
“Ta nói thật đấy.” Cung Diệu Hàm tưởng rằng Vô Song chỉ đồng ý cho có lệ, bèn vỗ ngực mình nói, “Cô tin ta.”
Sau đó, tiểu cô nương nói ra hết tất cả mọi chuyện. Sau khi Cung gia và Hoàng gia thăm dò lẫn nhau, hai bên đều có ý, muốn tiếp xúc sâu hơn. Phu nhân hai nhà bèn hẹn mấy ngày sau sẽ cùng đi chùa Đại Phật ăn chay, Cung Diệu Hàm cũng sẽ đi cùng.
Đương nhiên những thứ này chỉ là cái cớ mà thôi, mục đích thực sự là bàn chuyện liên hôn.
“Cô mẫu cũng muốn đi nhưng mẹ ta không cho, nên cô mẫu giận rồi.” Cung Diệu Hàm nói, “Trước đây suốt ngày tới phòng mẹ ta, bây giờ không thấy tăm hơi.”
Vô Song không nói gì, chỉ khẽ cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)