Có một gia chủ tốt lãnh đạo, bọn họ ở trong tộc cũng sống thoải mái.
Gia nhân thay y phục vui mừng, trên tay bưng, trên vai vác, bận đến chân không chạm đất.
So với sự náo nhiệt bên ngoài, Khoá Trấn Viện thật sự có thể nói là vắng vẻ. Bên trong bốn bức tường, chỉ có chim sẻ trên mái nhà kêu hót vui vẻ.
Phòng phía sau thì toàn mùi thuốc nồng nặc tràn ngập trong căn phòng nhỏ.
Vô Song giúp Phán Lan lau người, bôi thuốc mới, dặn dò nhất định phải nhịn đừng cử động lung tung, nếu không lại làm rách vết thương.
“Vô Song, bên ngoài hình như có tiếng động gì đó?” Phán Lan dựa lưng vào chăn cuộn lại, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía cửa sổ.
Vô Song ném khăn tay vào chậu, máu loang ra trong nước, nàng đứng dậy ngồi lại mép giường: “Sinh thần phu nhân, ở trong vườn dựng sân khấu hát hí đó.”
Phán Lan chớp mắt, trên mặt xanh tím đan xen: “Vậy à.”
Lúc này, một bà đẩy cửa thò đầu vào nhìn, thấy hai người đang nói chuyện liền đóng cửa lại.
“Bà ta là do Thu ma ma sắp xếp đến, nói là giúp đỡ ở đây bưng nước gì đó.” Vô Song giải thích, thật ra là hiểu rõ.
Cho người đến giúp đỡ làm bình phong, thật ra là cho người giám sát nàng, tránh nàng tự ý ra khỏi viện.
Tâm trạng của Phán Lan đã ổn định hơn rất nhiều, tuy vẫn thường xuyên gặp ác mộng, nhưng có Vô Song ở bên cạnh, trong lòng rất yên tâm: “Ta vẫn không dám nghĩ lại, suýt nữa bị chôn cùng với một con chó.”
Vô Song nhìn nàng, đây là lần đầu tiên Phán Lan nhắc đến chuyện hôm đó. Tống phu nhân đã lên tiếng, chuyện này không được nhắc lại nữa, mọi người trong phủ đều im lặng.
“Cung Đôn tên điên đó." Phán Lan run lập cập, khóe mắt đỏ hoe vẫn còn sợ hãi: "Hắn ta nói là do ta không trông nom tốt con chó của hắn nên mới đụng phải biểu cô nương, là lỗi của ta, nên chôn theo, nhưng ta thật sự không biết gì cả.”
Vô Song giúp đắp lại chăn, an ủi: “Giờ không sao rồi.”
Phán Lan thở dài hai tiếng: “Vô Song, số ngươi tốt, có thế tử chống lưng, ở đây không ai dám bắt nạt ngươi. Chắc ngươi không hiểu, ta rất muốn rời khỏi nơi này.”
“Đừng nói những lời này." Vô Song vội vàng nhìn về phía cửa, nhỏ giọng nhắc nhở: "Trước tiên hãy dưỡng thương cho tốt.”
Rất nhiều người nói Cung Thác đối xử với nàng tốt như thế nào, chỉ là những chuyện đằng sau chỉ có mình nàng biết, dù có chống lưng như thế nào, nàng vẫn là một nha hoàn. Trong lòng nàng luôn rất rõ ràng, nhà cao cửa rộng như vậy, sẽ không có chỗ cho nàng đặt chân.
Ai sẽ là thê tử tương lai của Cung Thác đây?
Vô Song xoa xoa tay, thả xô nước xuống giếng. Có lẽ là xô chạm vào thành giếng phát ra tiếng động, hai cô nương bên ngoài cửa sổ hoa nhìn vào.
Nàng vội vàng quay người lại, để lại một bóng lưng cho đối phương.
Đối phương chắc cũng không để ý, vừa nói vừa cười đi xa: “Vừa rồi sợ chết đi được, hóa ra là một phụ nhân múc nước…”
.
Sau ngày hôm đó, phủ Bá lại trở về yên tĩnh, gia nhân ngày ngày làm công việc của mình.
Vết thương của Phán Lan bắt đầu lành lại đóng vảy, mùa đông sẽ lành chậm hơn, điều kiện ở đây thật sự không tốt, còn bà già nói đến giúp đỡ, tối hôm đó đã quay về chỗ cũ.
Hai người bọn họ ở đây, như bị mọi người lãng quên, ngày ngày bầu bạn với cái sân vắng lặng.
Thiền Nhi và Xảo Nhi thỉnh thoảng sẽ đến thăm, từ miệng của họ, Vô Song biết được, Cung Thác những ngày này vẫn luôn ở trong phủ. Nhưng hắn cũng như đã quên nàng, không gọi nàng quay về nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


