Một lúc lâu sau, Edward thở dài: “Harry, anh xin lỗi.”
“Cái gì?”
Edward đẩy cậu ra, chỉ ngoài cửa sổ: “Hiển nhiên là, chúng ta nói chuyện một đêm, trời sáng mau quá, em không có thời gian ngủ.”
Mưa bên ngoài đã tạnh, màn đêm cũng đã qua.
Đường chân trời màu đen đã bắt đầu chuyển sang xám, còn có những đám mây sẫm màu mờ nhạt hiện ra chung quanh. Chẳng biết từ bao giờ, ngoài cửa sổ dâng lên làn sương mù mỏng màu trắng.
Edward cẩn thận quan sát cậu trong chốc lát rồi nói: “Được rồi, tám giờ anh tới nhà đón em, anh nghĩ Charles có lẽ sẽ quan tâm việc em đi xa cùng bọn anh. Anh đoán em cần có thời gian để nói chuyện với ông ấy, còn phải thu dọn đồ đạc, bởi vì chúng ta có thể sẽ đi hai ngày, cả kỳ nghỉ cuối tuần của em đều phải ở cùng bọn anh.”
“A, Edward, đôi khi em thật sự muốn nói cho Charles biết sự thật. Đương nhiên ý em là quan hệ của chúng ta, không phải vấn đề chủng tộc. Nhưng em lo ông ấy sẽ mang súng tới cửa nhà anh...” Harry từ trên giường nhảy xuống, nói đùa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
