Có thể là bởi vì vẻ mặt Harry mê mang, hoặc vì cậu hiếm khi trầm mặc, ánh mắt Edward dần dần sắc bén, dường như ở trong đó ẩn chứa cảm xúc khẩn trương.
Edward trầm mặc một hồi, mở miệng nói: “Harry, chuyện em cần nói với anh, chính là điều này ư? Anh nên nói là nó không tệ sao?” Trong giọng của anh thậm chí còn có 1 chút bất an, Harry biết anh đã đoán được kế tiếp cậu muốn nói gì.
Anh giống một pho tượng đá im lặng, như đang chờ người yêu ra phán quyết cuối cùng. Bằng lời nói từ đôi môi ấm áp mềm mại kia mà đưa anh vào Địa ngục hay tới Thiên đường.
Nhưng, chỉ 1 động tác của cậu phù thủy trẻ đã làm anh cứng người tại chỗ.
“Harry...” Edward gắt gao nhìn chằm chằm cậu hồi lâu, ánh mắt ảm đạm bỗng nhiên nổi lên màu vàng xinh đẹp, mang theo vui sướng không cách nào hình dung. Anh lập tức ôm lấy cậu nói, “Trời ạ, em tuyệt đối sẽ hối hận, có một ngày em sẽ bởi vì những lời đã nói hôm nay mà hối hận!”
“Chuyện này cũng không nhất định, nói không chừng người hối hận trước là anh, Edward.” Harry dựa vào lòng anh thấp giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)