Vân Sở Sở biết, đây là hồi quang phản chiếu, Thái hậu nương nương, thật sự đã đến khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh rồi.
Lòng bàn tay bất giác toát mồ hôi, ánh mắt Vân Sở Sở không để lại dấu vết, đánh giá sắc mặt của mọi người có mặt tại đây.
Thiên gia vô tình, trong số những người có mặt, lại có mấy ai thật lòng cảm thấy đau buồn cho Thái hậu?
Ngay cả Hoàng thượng, cũng vì một số chuyện xảy ra những năm đầu, mà sinh ra ngăn cách với Thái hậu, thì đừng nói đến người khác.
Cho nên tình bà cháu giữa Thái hậu và Hành Dương càng tỏ ra chân thành, trong cái Đại Minh cung đầy rẫy sự dối trá xảo quyệt này, chân thành đến mức khiến người ta cảm thấy kỳ quái.
Vân Sở Sở thường nghĩ, đại khái chính vì Thái hậu và Hành Dương quá mức thân thiết, vượt qua cả tình mẫu tử với Hoàng thượng, nên Hoàng thượng mới càng không thích Hành Dương.
Thái hậu thở gấp gáp, bàn tay gầy gò chỉ còn da bọc xương quơ quào trong không trung vài cái.
Hành Dương lập tức nhào tới gục bên mép giường, nắm lấy tay Thái hậu.
Nghẹn ngào gọi: “Ngoại tổ mẫu...”
Thái hậu dời ánh mắt, khó nhọc giơ tay vỗ vỗ mu bàn tay Hành Dương, nhưng lời lại là nói với Hoàng thượng.
“Hoàng thượng, ai gia... phải đi bầu bạn với tiên hoàng rồi, con, con, con phải thay ai gia, chăm sóc tốt cho Hành Dương...”
Hoàng thượng không ngờ Thái hậu lúc hấp hối, lại không dặn dò ông giữ gìn long thể, không bảo ông cần chính ái dân, giữ vững giang sơn.
Ngược lại là bảo ông chăm sóc tốt cho Hành Dương.
Trong lòng mẫu hậu, có phải chỉ có một mình Hành Dương?
Sắc mặt Hoàng thượng lại trầm xuống.
Hoàng thượng dẫu có mười phần oán hận, ngoài mặt cũng phải cung kính: “Mẫu hậu yên tâm, nhi thần tự khắc sẽ chiếu cố tốt cho Hành Dương.”
Vân Sở Sở trong lòng không nhịn được thầm oán: “Nhìn sắc mặt Hoàng thượng là biết lời này không phải thật lòng, nhưng ông ấy đã trước mặt mọi người nhận lời, sau này ít nhiều cũng sẽ nể tình lời trăng trối của Thái hậu, mà giúp đỡ mẫu thân vài phần chứ?”
Cổ họng Hành Dương Quận chúa nghẹn ứ chua xót khó chịu, nước mắt nhanh chóng trào ra khỏi hốc mắt: “Ngoại tổ mẫu, người sẽ không sao đâu...”
“Ngoại tổ mẫu!”
Hành Dương Quận chúa đột ngột bộc phát ra tiếng khóc chói tai, đâm vào màng nhĩ tất cả những người có mặt tê rần.
Một lát sau, mới rốt cuộc có nội thị lanh lảnh cất giọng: “Thái hậu... hoăng...”
Cuối xuân đầu hạ, chính là lúc mưa nhiều.
Bất kể ngày đêm, mặt đất vẫn lạnh lẽo ẩm ướt.
Vương thất tông thân, mệnh quan mệnh phụ, áo trắng mũ tang, quỳ ngay ngắn chỉnh tề.
Từ sáng đến tối, dưới hiệu lệnh của lễ quan, đã khóc ròng rã suốt ba ngày rồi.
Vân Sở Sở quỳ phía sau Hành Dương Quận chúa, trên đầu không một món trâm cài, từ đầu đến chân không chê vào đâu được, thân hình mảnh mai thẳng tắp như dây đàn, hoàn hảo không tì vết.
Nhưng trong lòng nàng, lại đang suy tính về hôn sự tương lai của mình.
Nàng hiểu rõ, nữ tử như nàng, dẫu có sở hữu một dung mạo xinh đẹp, cũng chỉ có thể lấy lòng được đám phu nhân thái thái kia, chứ sẽ chẳng có nam tử nào yêu nàng chết đi sống lại.
Bởi vì nàng quá mức tẻ nhạt.
Nhưng nàng căn bản không bận tâm, tình ái quá đỗi hư vô, theo nàng thấy chẳng có ý nghĩa gì.
Cho dù tương lai trượng phu muốn nạp thiếp, nàng cũng có thể không chút để tâm mà đích thân đi tuyển chọn, và có bản lĩnh sắp xếp ổn thỏa đám di nương cùng thứ tử thứ nữ chốn hậu trạch.
Ba ngày nay, nàng đã có đối tượng phu quân hoàn mỹ.
Anh Quốc Công thế tử —— Ngụy Tử Tu.
Ngụy Tử Tu, dung mạo tuấn tú, hiếu thuận với cha mẹ, cử chỉ văn nhã, chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt, là nam nhân mà toàn bộ cô nương thành Trường An đều muốn gả.
Mà Anh Quốc Công là tước vị thế tập võng thế, địa vị cao hơn Hầu phủ, Vân Sở Sở gả qua đó, tương lai chính là Quốc Công phu nhân.
Hơn nữa danh tiếng bên ngoài của Ngụy gia cũng vô cùng tốt, trên dưới Ngụy gia cũng đều rất hòa thuận.
Những điều này gần như có thể thỏa mãn mục tiêu một đời an ổn của Vân Sở Sở.
Nàng bên này trong lòng tính toán đâu ra đấy, lại không biết ở một bên khác trong hàng ngũ triều thần, có một người đang nhướng mày nhìn nàng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



