Từ Đan Phượng môn tiến cung, đã sớm có người đứng đợi.
Giọng Hành Dương Quận chúa không giấu nổi sự run rẩy: “Thái hậu nương nương thế nào rồi?”
Tiểu nội thị được Vĩnh An cung phái tới sắc mặt không tốt, hốc mắt đỏ hoe một cách bất thường, nhưng lời hắn nói ra lại vô cùng uyển chuyển.
“Thái hậu nương nương vẫn luôn nhắc đến Quận chúa, Hoàng thượng và các vị chủ tử cũng đều đang túc trực bên cạnh. Quận chúa mau qua đó đi, đừng để Thái hậu nương nương phải đợi lâu...”
Vân Sở Sở vừa nghe lời này liền biết, Thái hậu đây là đang ở thời khắc hấp hối rồi, lòng không khỏi chùng xuống.
Tia chớp lóe lên, vài hạt mưa to bằng hạt đậu nện xuống.
Sau đó, là mưa to như trút nước, những đóa hoa tươi tắn trồng hai bên cung đạo, chớp mắt đã bị mưa lớn vùi dập tơi tả.
Tỳ nữ muốn che ô cho Hành Dương Quận chúa, nhưng Hành Dương Quận chúa lại chẳng màng tới, bước chân vội vã đi gấp về phía Vĩnh An cung, toàn thân ướt sũng vô cùng chật vật.
Khó khăn lắm mới đến được Vĩnh An cung, Vân Sở Sở từ xa đã nhìn thấy phía trước đèn đuốc sáng trưng.
Bên ngoài tẩm điện của Thái hậu nương nương, người đứng đông nghịt, nỗi bất an nồng đậm bao trùm lấy nơi này.
Hành Dương Quận chúa chẳng màng thất lễ, tiến lên vội vã hành lễ với Hoàng thượng, liền định đi vào nội điện.
Ông trầm giọng nói: “Bộ dạng này của ngươi còn ra thể thống gì, còn không mau đi thay y phục.”
Hành Dương Quận chúa do dự nhìn về hướng nội điện, Vân Sở Sở thấp giọng khuyên nhủ: “Mẫu thân, bệ hạ đều đang đợi ở ngoài cửa, chắc chắn là thái y đang chẩn trị. Chi bằng người đi thay y phục trước, nếu không Thái hậu nương nương thấy người như vậy, e là lại đau lòng.”
Hành Dương nghe lời này mới xoay người đi đến thiên điện.
Vân Sở Sở thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ: “Lúc còn trẻ chưa hiểu sự đời, bây giờ ở độ tuổi này rồi mà vẫn không biết nhìn sắc mặt người khác, đúng là có chút ngu ngốc. Thái hậu nương nương thích sự ngây thơ thẳng thắn thuở nhỏ của mẫu thân, lại không biết vô tình, đã nuôi dưỡng ra tính cách bướng bỉnh tùy hứng của mẫu thân.”
Hai người lần nữa quay lại bên ngoài tẩm điện, mọi người vẫn đang chờ đợi.
Đèn lồng dưới mái hiên bị gió thổi lay lắt không ngừng.
Những hạt mưa to tướng, nện xuống nền đá xanh, lách tách không dứt.
Hành Dương Quận chúa ngây ngốc nhìn ánh đèn bị mưa gió đánh cho rối loạn, lòng rối như tơ vò.
Mẫu thân của bà là Phượng Dịch công chúa, là con gái út được Thái hậu nương nương sủng ái nhất, nhưng Phượng Dịch công chúa thân thể yếu ớt, sinh ra bà không bao lâu liền hương tiêu ngọc vãn. Phụ thân bà cũng vì nước quên thân, tử trận sa trường, thế là Thái hậu nương nương đón bà đến bên cạnh nuôi nấng, tuy là cháu ngoại, nhưng lại đặc biệt yêu thương.
Không biết qua bao lâu, Vân Sở Sở chợt nghe thấy trong nội điện, truyền ra tiếng nói chuyện yếu ớt.
Hành Dương Quận chúa phản ứng nhanh hơn bất kỳ ai, kinh ngạc nói: “Ngoại tổ mẫu tỉnh rồi?!”
Mọi người theo sau Hoàng thượng, bước vào nội điện, vị thái y lớn tuổi thở dài thu lại ngân châm, chậm rãi lui ra.
Người trên giường bệnh vô lực mở mắt, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trong điện, sau đó lướt qua đứa con trai thân là bậc đế vương, dừng lại trên mặt Hành Dương Quận chúa.
Thái hậu là người phụ nữ tôn quý nhất trong Đại Minh cung này, ánh mắt nhìn Hành Dương lại lộ ra nét dịu dàng của người nhà.
“Hành Dương con... qua đây...”
Hành Dương Quận chúa thấy Thái hậu yếu ớt nằm đó, nước mắt không kìm được tuôn rơi lã chã.
Giọng bà trầm thấp khàn đặc, bi thương thấu xương: “Ngoại tổ mẫu...”
Hoàng thượng tự tay bưng bát canh sâm tới, nói: “Mẫu hậu, người dùng chút canh sâm đi, thái y nói rồi, người tĩnh dưỡng vài ngày là có thể khỏe lại thôi.”
Ai cũng biết, đây là lời nói để an ủi Thái hậu, bản thân Thái hậu trong lòng cũng hiểu rõ.
Bà quay đầu sang một bên, lồng ngực hơi phập phồng, mấp máy môi, ra hiệu mình có lời muốn nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



