Nói là làm, Trì Nhất Huyền lập tức mở khóa Luyện Khí phường cấp Hoàng.
[Luyện Khí phường cấp Hoàng đã được mở khóa. Xin hãy chọn vị trí xây dựng.]
Y không chút do dự, chọn ngay chỗ gần Khổ Hải Đạo. Đây là tài sản lớn nhất hiện tại của y, đặt ở đó thì không ai dám tùy tiện đến gần.
[Ngài có muốn xây dựng ngay bây giờ không?]
Trì Nhất Huyền suy nghĩ một chút rồi nói: “Chờ trời sáng hẵng làm, đừng làm ồn đến mọi người đang ngủ.”
Y nhớ rõ, trong trò chơi, xây nhà có hiệu ứng âm thanh, hơn nữa còn khá ồn ào. Hiện tại mỗi người ở đây đều là điểm số quý giá của y. Nếu mất một người, y sẽ phải tìm cách bù lại, tính ra là mất hai điểm, quá lỗ.
Sắp xếp xong xuôi, cuối cùng y cũng cảm thấy mệt mỏi. Trước khi ngủ, y mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Trăng non treo giữa bầu trời, ánh sáng bàng bạc như sương chiếu xuống sơn cốc khiến nơi đây nửa sáng nửa tối. Nhóm tạp dịch khôn khéo mà canh gác ở cửa sơn cốc, còn các nô lệ thì túm tụm ngủ thành từng cụm, rõ ràng vẫn rất thiếu cảm giác an toàn.
“Ta ngủ biệt thự, còn con dân của ta lấy đất làm giường, lấy trời làm mái. Đây cũng coi như một loại lãng mạn nhỉ?”
[Ngài đang cố che giấu cảm giác tội lỗi của mình sao?]
“Câm miệng đi, cái hệ thống phụ trợ thông minh quá đáng này!”
[Được thôi.]
Đêm khuya, nằm trên giường trở mình mãi, Trì Nhất Huyền không nhịn được hỏi: “Bên ngoài có lạnh không? Có làm điểm số của ta đông cứng không?”
[Ngài yên tâm, theo quan sát của ta, nhiệt độ ban đêm chỉ giảm khoảng 2 độ so với ban ngày. Thể chất của bọn họ cũng mạnh mẽ hơn ngài nghĩ.]
“Cũng đúng, dù sao bọn họ cũng là phàm nhân trong Tu Tiên giới.”
Trùm kín chăn, Trì Nhất Huyền cuối cùng cũng có một giấc ngủ ngon.
Có lẽ, trong đêm đó, chỉ mình y ngủ ngon.
Trong đám nô lệ, có một thiếu niên mở mắt, lén nhìn về phía cửa cốc. Thấy mấy tạp dịch đang canh giữ nơi đó, nó bĩu môi: “Bảo là thả tự do nhưng vẫn cử người canh không cho đi. Hừ, quả nhiên không phải kẻ tốt đẹp gì!”
“Ngũ Đồng, nhỏ tiếng thôi!” Một thiếu nữ bên cạnh vội bịt miệng nó lại: “Cẩn thận bọn họ nghe thấy đấy!”
Ngũ Đồng quay sang nhìn thiếu nữ, ánh mắt sáng lấp lánh: “Chúng ta sẽ tìm cơ hội chạy trốn. Ta sẽ đưa muội về nhà ta, ở đó có nhiều huynh đệ tỷ muội, muội sẽ không bị ai bắt nạt nữa!”
Thiếu nữ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng không mấy tin tưởng. Với thân phận nô lệ như bọn họ, đi đến đâu cũng chỉ là món hàng bị bán. Nàng cảm thấy ở đây đã là tốt rồi, ít nhất vị tu sĩ có thể tạo ra nhà cửa kia không định giết bọn họ.
Trong lòng thiếu nữ, điều tốt đẹp nhất mà nàng có thể mơ ước chính là được làm một nha hoàn quét tước cho vị tu sĩ kia. Hàng ngày có cơm ăn, có áo mặc, sống được đến tuổi trưởng thành, vậy là đã mãn nguyện rồi.
Thiếu nữ đã ngủ, nhưng Ngũ Đồng thì cả đêm không nhắm mắt. Nó liên tục cảnh giác nhìn về phía căn nhà kia, không tin rằng vị tu sĩ kia có lòng tốt cứu người.
Nhưng nó nhìn chằm chằm cả đêm, mắt quầng đen, cũng không thấy vị tu sĩ kia có hành động bất thường gì. Chẳng lẽ y định chờ vài ngày nữa mới ra tay?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
