Trì Nhất Huyền: “Sao lại không nên?”
Mệnh Khí hỏi lại y: [Nếu ngài xây nhà cho bọn họ, vậy bước tiếp theo bọn họ sẽ làm gì bây giờ?]
Làm gì ư? Tất nhiên là nghỉ ngơi và ăn uống rồi, không thấy bọn họ gầy như cái gậy trúc sao?
Nhưng rất nhanh, Trì Nhất Huyền đã nhận ra một vấn đề: Đây không phải vùng đất màu mỡ đang chờ khai hoang mà là một mảnh đất hẻo lánh đã bị hoang mạc hóa. Trước mắt thì nơi này không thể canh tác gieo trồng, nếu y cung cấp chỗ ăn ở mà lại không tìm cho bọn họ việc gì để làm, vậy thì đám người ăn không ngồi rồi này rất có thể sẽ gây rắc rối cho y.
Suy nghĩ này có phần lạnh lùng, nhưng lại là thực tế mà Trì Nhất Huyền không thể không đối mặt.
Thế giới này không phải quê nhà của y, và đám nô lệ kia cũng không phải dân tị nạn đang chờ cứu viện. Bọn họ không có tư tưởng tất cả nghe theo tổ chức. Trong mắt bọn họ, Trì Nhất Huyền y chỉ là kẻ không biết xuất hiện từ đâu mà thôi.
Trước đó, quản sự còn muốn làm thịt bọn họ để hiến tế cho Khổ Hải Đạo cơ mà, vậy thì Trì Nhất Huyền cũng chưa chắc đã là kẻ tử tế gì hơn. Nếu y cung cấp đồ ăn, chỗ ở mà không bắt bọn họ làm gì, bọn họ có thể nghĩ rằng y đang chuẩn bị đòi sự hồi báo càng lớn hơn từ bọn họ ấy chứ.
Nếu lúc này có một kẻ đứng lên kích động thì đám nô lệ vừa được khôi phục sự tự do này sẽ lập tức giải tán, chạy trốn sạch sẽ ngay. Đến khi ấy, chẳng phải y mất cả chì lẫn chài hay sao?
Trì Nhất Huyền nghĩ đến đây, cảm giác nguy cơ càng tăng:
“Nếu bọn họ bỏ đi, điểm số và tu vi của ta có bị trừ không?”
[Ngài yên tâm, sẽ không xảy ra chuyện đó. Đây là trò chơi của ngài, ngài phải biết điều này chứ.]
Trì Nhất Huyền nhẹ nhàng thở ra. Đúng rồi, lúc trước y thiết kế trò chơi, mục tiêu chính là để người chơi tận hưởng niềm vui từ việc xây dựng một quốc gia từ con số không. Mấy thứ khiến người chơi không vui như vậy sao có thể để lại được? Qủa nhiên trò chơi của y đã được bản địa hóa tuyệt vời cỡ này.
[Tuy nhiên, nếu con dân của ngài thực sự rời đi, ngài phải bổ sung đủ số lượng bị thiếu thì mới có thể tiếp tục tăng cấp.]
Trì Nhất Huyền phẩy tay, ý bảo vấn đề này không lớn, rồi hỏi Mệnh Khí xem có gợi ý nào không.
[Mục “Đi” trong phần “Tu” đã có một tùy chọn sáng lên.]
Trì Nhất Huyền có chút kinh ngạc. Y nghĩ rằng hiện tại không thể mở khóa mục “Tu”, cho nên ban nãy không nhìn đến nó. Nghe vậy, y lập tức mở phần “Tu” ra xem, phát hiện có một mục “Luyện Khí phường cấp Hoàng” đang nhấp nháy.
Hệ thống chú thích: [Luyện Khí phường cấp Hoàng có thể chế tạo pháp khí dưới cấp Hoàng. Xác suất thấp chế tạo được pháp khí cấp Hoàng. Điều kiện mở khóa: nguyên liệu cấp Hoàng, 10 viên linh thạch.]
[Một giờ trước, ta đã phát hiện một ổ Huyền Giáp Trùng cách đây 50 dặm. Thân xác của Huyền Giáp Trùng rất cứng, có thể làm nguyên liệu cho Luyện Khí phường để chế tạo thành Hộ Tâm Giáp.]
Trì Nhất Huyền vỗ tay một cái, khen: “Ta hiểu ý ngươi rồi. Điều kiện ở đây không tốt, không thể làm ruộng nên chúng ta chỉ có thể đi theo con đường thương mại trước. Khai thác đặc sản địa phương, tạo ra sản phẩm lợi thế để bán ra ngoài.” Y vừa nói vừa đi lại vài bước: “Đúng lúc ba ngày nữa đoàn thương nhân kia sẽ đi qua đây. Nếu kịp thời gian, chúng ta còn có thể nhờ bọn họ giúp quảng bá một chút… Oa, ngươi thông minh hơn ta nghĩ đấy!”
Mệnh Khí tỏ ra rất khiêm tốn: [Ta chỉ đưa ra một vài gợi ý dựa trên các tính năng trò chơi đã mở. Chính ngài mới là người kết hợp các nguồn tài nguyên để đưa ra quyết định sáng suốt. Trong mắt ta, ngài mới là người thông minh nhất.]
Trì Nhất Huyền xua tay, thực lòng mà khích lệ: “Ngươi cũng rất giỏi. Biết vuốt mông ngựa cũng là một ưu điểm hiếm có!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)