Lúc đầu, nhóm tạp dịch chọn quy phục cũng chỉ để cầu sống một đường sống, nhưng giờ đây, bọn họ thật sự ngưỡng mộ Trì Nhất Huyền. Một câu chỉ điểm hôm nay cũng đủ để bọn họ suốt đời xem y làm thầy rồi.
Tuy nhiên, bọn họ tự thấy mình không đủ tư cách để bái sư, chỉ dám quỳ xuống, mắt đỏ hoe mà dập đầu tạ ơn thôi. bọn họ đặt Mệnh Khí trước mặt, cúi lạy thật sâu về phía y - đây là nghi thức cao nhất ở Trường Sinh Giới, biểu tượng cho sự tôn sùng và kính trọng tuyệt đối.
Nhưng Trì Nhất Huyền lại không biết điều này. Sau khi trút hết bực bội, nhìn đám người khóc lóc dập đầu, y chỉ nghĩ là mình đã dọa bọn họ sợ đến mức này cơ à. Hỏng rồi, y quên mất bọn họ không phải là đám đồng nghiệp mặt dày của mình.
“Hầy, đúng là ta hơi quá đáng thật. Bọn họ chỉ ngốc một chút thôi, ta mắng bọn họ làm gì cơ chứ!” Trì Nhất Huyền tự trách, sau đó cố gắng tỏ ra thân thiện mà nói với bọn họ: “Đừng quỳ nữa, ta không thích những kẻ nhu nhược. Đứng lên hết đi.”
Y quay sang đám tạp dịch đứng ở hàng phía sau, nói: “Những ai chưa triệu hồi được Mệnh Khí thì hãy cố gắng thêm đi. Khi nào triệu hồi được thì cứ tới đây báo lại với ta.”
Lời này nghĩa là sau khi bọn họ triệu hồi được Mệnh Khí thì cũng vẫn sẽ được chỉ điểm sao?
Nhóm tạp dịch mừng rỡ như điên, suýt nữa lại muốn quỳ xuống cảm tạ, nhưng nhớ đến lời dặn của chủ nhân, bọn họ mới cố gắng kìm lại.
Trì Nhất Huyền nhìn mấy người này cứ hở chút là lại muốn quỳ thì lại cảm thấy đau đầu. Quả thật muốn xây dựng nên một tinh thần nhất quá là không hề dễ dàng gì, gánh nặng đường xa là đây chứ đâu.
Y giao cho bọn họ vài nhiệm vụ để tống cổ bọn họ đi, sau đó lại nhìn về phía Quách Thiên Sơn.
Quách Thiên Sơn triệu hồi ra thanh đao của mình rồi trình lên cho y xem: “Chủ nhân, đây là Mệnh Khí của ta, tên là Trảm Quỷ.”
Không hổ là thiên lý mã, tuy cái tên hơi mang hơi hướng "trẻ trâu" một chút, nhưng so với mấy thứ như giẻ lau hay chổi quét thì cũng đứng đắn hơn nhiều rồi. Trì Nhất Huyền cẩn thận quan sát thanh đao, nhận thấy chất lượng của nó không tồi. Nhưng tại sao Quách Thiên Sơn lại chỉ mới đạt tới Luyện Khí Tầng Ba?
Trong lòng y có chút chột dạ, nhưng không ngờ là câu nói này lại khiến Quách Thiên Sơn chấn động. Đôi môi gã rung lên, nhưng gã cố cắn chặt môi để không làm lộ ra sự nghẹn ngào của mình. Quách Thiên Sơn biết đây không phải là mơ, vì trong mơ cũng không thể có một người tuyệt vời như thế này được.
Bước ra khỏi cánh cửa, gã đứng ở lối vào, đặt Mệnh Khí trước mặt, cúi lạy thật sâu về phía đại đường.
Trong tâm trí gã hiện lên hình ảnh người nọ với khoác áo xanh, như dòng nước soi bóng cỏ non. Nước chảy không tranh, nhưng nuôi dưỡng vạn vật.
Gã thấy bản thân thật may mắn, lại có thể gặp được một vị tiên nhân chân chính như vậy.
*
Trì Nhất Huyền: “Bọn họ đi hết chưa?”
[Đã đi cả rồi.]
“Chắc chắn sẽ không nghe thấy gì cả chứ?”
[Ngài yên tâm, với tu vi của bọn họ, dù dán tai vào vách tường cũng không thể nghe được chút âm thành nào ở trong này đâu.]
Cuối cùng Trì Nhất Huyền cũng có thể yên tâm rồi. Y đứng giữa đại sảnh, hắng giọng rồi hô lớn: “Còn không mau hộ giá!”
Ngay lập tức, gió lộng nổi lên trong phòng. Một bóng đen tối như mực dâng lên từ trên mặt đất, sau đó ngưng tụ thành một hình người mà đứng trước mặt y.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
