“Cả ngươi nữa! Đây là hoa cúc thơm, chiết xuất của nó có thể diệt không biết bao nhiêu côn trùng có hại, vậy mà ngươi lại coi nó là hoa dại hả?”
“Còn ngươi nữa! Nếu cho ngươi một bàn tính, chắc ngươi sẽ tự coi mình là tiên sinh phòng thu chi luôn đúng không? Bộ người không biết dùng đầu óc à? Cái gì cân được là đem đi cân hàng hóa, vậy Mệnh Khí của ngươi rốt cuộc có ý nghĩa gì? Sao ngươi không dùng nó để cân phải trái đúng sai, cân công lý cao thấp?”
Trì Nhất Huyền thật sự phục những người này rồi. Ở Trái Đất, có biết bao người cả đời không khám phá được tài năng của bản thân. Còn họ, sống trong một thế giới huyền huyễn, không chỉ triệu hồi được Mệnh Khí mà còn dễ dàng xác định được hướng đi. Thế nhưng bọn họ lại xem báu vật của mình như công cụ ven đường mà dùng.
Trì Nhất Huyền bắt đầu nghi ngờ liệu đám người này có thực sự giúp y kiếm được điểm số không đây.
Y tức giận ngồi phịch xuống ghế, uống liên tục mấy ngụm trà. Mải uống, y không nhận ra những tạp dịch này sau một hồi ngẩn người, hiện tại đôi mắt đều đã đỏ hoe. Trên mặt bọn họ không có chút nhục nhã nào vì bị mắng, mà ngược lại, ánh mắt bọn họ ánh lên sự chấn động và cảm kích.
Ngay cả những tạp dịch còn chưa triệu hồi được Mệnh Khí đứng ở đằng sau cũng đang nhìn y với ánh mắt cực kỳ ngưỡng mộ.
Điều Trì Nhất Huyền không biết chính là - trong thế giới này, người triệu hồi được binh khí được xem là những kẻ may mắn nhất. Binh khí thì chỉ cần liếc một cái là đã hiểu, dù là kẻ ngu ngốc nhất thì chỉ cần kiên trì tu luyện là vẫn có thể chiến đấu, thậm chí còn mang Mệnh Khí ra ngoài săn bắt yêu thú để mưu sinh.
Nhưng những người triệu hồi ra các loại công cụ tầm thường thì lại khác. Không có danh sư dạy dỗ, bọn họ chỉ biết không ngừng tu luyện Mệnh Khí, hằng ngày dùng nó để gia tăng sự ăn ý. Cuối cùng, bọn họ trở thành những người tính sổ sách giỏi hơn, đầu bếp giỏi hơn hoặc thợ làm vườn giỏi hơn… Đa số vì không hiểu được đạo lý ẩn sau Mệnh Khí mà cả đời không thể vượt qua được ngưỡng cửa Trúc Cơ.
Sự chấn động này của họ chẳng khác nào bị đánh một đòn cảnh tỉnh khi đang hoa mắt ù tai, như đột nhiên được giác ngộ khi còn đang mờ mịt giữa màn sương. Những lời nhẹ bỗng đấy của Trì Nhất Huyền đã mở ra cho bọn họ cánh cửa mà bọn họ chưa từng được tiếp xúc. Như được vén mây thấy trời, bọn họ bỗng chốc ngộ ra, rồi sự cảm kích và sùng kính cũng không tự chủ được mà tự nhiên kéo đến.
Bao nhiêu người đập cửa tiên môn không được, bao nhiêu kẻ ngộ ra chút đạo lý liền giấu đi, sợ bị người khác biết. Dù là những môn phái tiên gia cao quý nhất cũng đều thiết lập những bậc cửa thật cao để ngăn phần lớn người ngoài bước vào. Vậy mà chủ nhân không chỉ cứu bọn họ, còn chẳng ngần ngại mà chỉ dạy cho bọn họ nữa.
Không ngoa khi nói rằng, những lời của chủ nhân hôm nay đủ để bọn họ ghi nhớ suốt đời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


