Edit: libraIme + hangdang33 + Ong MD
Beta: Như Bình + Kim NC + Thỏ SN
Ta ngước mắt nhìn hắn, hắn cũng không nói thêm gì nữa, cằm tì vào vai ta, nặng nề ngủ. Ta khẽ hé môi, nhưng cuối cùng cũng không mở miệng gọi hắn. Ta thấy dáng vẻ hắn chắc chắn là rất mệt mỏi, chi bằng cứ để hắn nghỉ ngơi đi.
Thế nhưng, nghĩ đến những lời hắn vừa nói, ta dường như càng khó ngủ hơn. Sau đó ta cũng chỉ biết nhàn nhạt cười, có lẽ là do ta suy nghĩ quá nhiều. Thực ra ý của hắn rất đơn giản, hắn chỉ là muốn dạy ta bắn tên mà thôi.
Ta vòng tay ôm lấy hắn, thấy hắn hơi nhíu mày, mới phát hiện ra ta đã vô ý chạm tới vết thương trên vai hắn. Ta sợ hãi vội rút tay về, hắn hình như vẫn không tỉnh, chân mày đang nhíu chặt lại từ từ giãn ra.
Ta thở dài một tiếng, nhắm mắt lại.
Dường như trải qua giấc ngủ trong mơ mơ màng màng khoảng chừng một canh giờ, ta bỗng cảm giác được người nằm bên cạnh đang đứng dậy. Ta thận trọng mở mắt ra, thấy hắn đã ngồi dậy, ta kinh ngạc hỏi: “Hoàng thượng, bây giờ là giờ gì?”
Hắn cười nhẹ một tiếng nói: “Vừa qua giờ dần, Trẫm dậy trễ, Vũ Lâm quân của trẫm đã bắt đầu thao luyện từ sớm.” Hắn xoay người xuống giường, sau lại quay sang nói với ta: “Nàng cũng dậy nhanh đi, đợi trẫm tuần tra xong một vòng sẽ quay lại đón nàng.” Dứt lời, hắn cũng không nhìn ta nữa, chỉ quay đầu bước ra.
“Hoàng thượng.” Từ gian ngoài truyền đến tiếng Lý công công, sau đó ta nghe thấy có tiếng bước chân ra vào.
Xem ra, Lý công công đã sớm dẫn theo người hầu đợi ở ngoài.
Đợi một lát, nghe tiếng động bên ngoài dần dần nhỏ xuống đến khi mất hẳn. Ta nghĩ, hắn đã ra ngoài rồi.
Nghe vậy, Tình Hòa dừng bước, nàng do dự một chút, cuối cùng gật đầu: “Vậy xin nương nương chờ một lát.”
Dứt lời, nàng xoay người bước đi.
Chỉ một lát sau, ta liền thấy Triêu Thần bưng nước tiến vào.
Ta nghi ngờ nhìn nàng, hỏi: “Bản cung không quen người khác hầu hạ, ngươi cũng không phải là không biết, sao ngươi lại không đợi ở ngoài?”
Nàng đặt xuống thứ đang cầm trên tay, mới mở miệng nói: “Nương nương, vừa rồi Hoàng thượng sai nô tì đi lấy y phục của người đến, vì thế nô tì mới rời khỏi.”
Ta nhíu mày: “Y phục gì?” Y phục của ta không phải ở trong phòng của Ngự Túc uyển sao?
Triêu Thần cười nói: “Nương nương, Hoàng thượng nói hôm nay muốn dạy người tập bắn cung, người còn không biết sao? Vậy là nô tì lắm lời rồi, Hoàng thượng chắc muốn mang đến cho người một niềm vui bất ngờ. Nô tì biết sai rồi.” Tuy miệng nàng nói biết sai, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.
Ta hơi giật mình, liếc mắt nhìn cung trang rườm rà treo bên cạnh, trong lòng vui vẻ. Đúng rồi, hôm nay muốn đi tập bắn, làm sao ăn mặc như vậy mà đi được? Hóa ra hắn suy nghĩ rất chu đáo. Ta liếc nhìn Triêu Thần một cái, đành nói: “Bản cung biết rồi, ngươi lui xuống đi.”
“Dạ.” Nàng liền lui xuống.
Ta tiến lên trước, đem tay ngâm vào trong nước, chợt nhớ tới một chuyện. Ta vội xoay người lại đi tới trước bàn trang điểm, khẽ liếc nhìn mình trong, ta quay đầu lại, thấy chiếc lư hương trong phòng vẫn còn đang đốt huân hương.
Ta đi tới mở nắp lư hương ra, cố ý để sát mặt vào, để cho khói huân hương bay vào mắt, ta cảm thấy mũi cay cay, ngay sau đó là vài giọt nước mắt chảy ra. Ta nháy mắt mấy cái, nước mắt liền chảy dọc xuống theo gò má.
Đậy nắp chiếc lư hương lại, ta xoay người bước tới trước bàn trang điểm, giơ tay lên, lau đi nước mắt trên mặt. Lại tỉ mỉ quan sát một lát, ta có chút kinh ngạc, nhưng cũng yên lòng. Quả nhiên, nó không bị trôi đi.
Lòng ta vui vẻ, như vậy mồ hôi cũng không làm nó trôi đi được phải không?
Cố nén lòng nhưng lại nhịn không được lấy ra lọ nước thuốc Tô Mộ Hàn cho ta, nó vô sắc vô vị, lòng ta ngày càng tò mò. Thứ thần kỳ như vậy, làm sao y lại có được nó?
“Nương nương…” Bên ngoài truyền đến tiếng Triêu Thần, chắc nàng thấy hơi kỳ lạ, thời gian ta rửa mặt chải đầu sao lại lâu thế.
Ta vội nói: “Đợi bản cung một lát.”
Ta vội vã rửa mặt chải đầu, mới kêu nàng tiến vào.
Triêu Thần mang y phục tiến vào, ta liếc nhìn, y phục được may bằng loại tơ lụa thượng hạng, kiểu dáng đơn giản, vạt áo không ngắn không dài, rất vừa vặn. Ống tay áo hẹp, cử động thật thuận tiện.
Lúc Triêu Thần vẫn chưa giúp ta thay y phục, đầu óc ta còn đang suy nghĩ chuyện nước thuốc Tô Mộ Hàn cho ta.
Ta biết, Hạ Hầu Tử Khâm rất tò mò chuyện của y. Mà ta dường như cũng càng ngày càng hiếu kỳ, người làm tiên sinh của ta trong ba năm kia, vì sao ta ngày càng cảm thấy, y cũng không hề đơn giản?
Y thực sự chỉ là một vị thiếu gia nhà giàu gia cảnh sa sút sao? Như vậy, nước thuốc y cho ta, loại nước thuốc thần kỳ như vậy là có từ đâu?
“Nương nương, nương nương…”
Bỗng nhiên, nghe tiếng Triêu Thần vang lên bên tai. Ta đột nhiên hoàn hồn, lúng túng mở miệng: “Chuyện gì?”
Triêu Thần hơi nhíu mày, thấp giọng nói: “Nương nương có tâm sự sao? Nô tì hỏi người, hôm nay người và Hoàng thượng ra ngoài tập bắn, nên cài ít trâm trên đầu thôi.”
Ta “Ừ” một tiếng.
Nàng lại nói: “Nô tì gọi người mấy lần, người vẫn không lên tiếng trả lời.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



