Edit: hangdang33 + Ong MD + Phong Lin
Beta: Thỏ SN + Kim NC
Hắn bỗng nhiên gọi Tang lão gia, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cha ta.
Ta nhìn thấy, cơ thể ông thoáng run rẩy. Dường như ông còn chưa kịp tiếp nhận việc người trên ngự giá gọi chính là mình.
“Tang Quân.”
Lần này hắn gọi đích danh tên cha ta.
Ngay cả ta cũng cảm thấy kinh ngạc.
Lý công công nhìn theo ánh mắt của hắn, linh hoạt vội chạy đến, dùng phất trần chỉ thẳng vào cha ta nói: “Muốn chết à, Hoàng thượng gọi ngươi đấy, sao còn ngây ngốc ra đó nữa!”
Y thật là hung dữ, lần đầu gặp ta cũng như vậy. Ta nhịn không được liền bật cười.
Người bên cạnh trừng ta một cái, ta thức thời biết điều im lặng.
Cha ta cuối cùng cũng run run đứng lên, muốn tiến lên nhưng lại không dám.
Lý công công lại quát: “Hoàng thượng gọi ngươi đấy, còn không qua!”
Ta thấy phu nhân sợ đến mức mặt mày trắng bệch, đầu cúi xuống, hai tay chống trên mặt đất không ngừng run rẩy. Những người xung quanh dè dặt liếc mắt về phía bọn họ, trong ánh mắt mọi người đều lộ ra vẻ nghi hoặc.
Ai dám tin chứ? Lần đầu tiên gặp mặt, Hoàng đế đã kêu thẳng ‘Tang Quân’.
Ta không biết trong đầu cha ta lúc này đang nghĩ gì, ông ta vui mừng sao? Ông ta sẽ không cho rằng Thiên Phi và Thiên Lục đang được thánh sủng, cho nên lúc này Hoàng thượng mới có thể kêu tên mình chứ?
Lý công công đã tiến lên phía trước, ông ta lảo đảo một cái, quỳ xuống dập đầu nói: ” Thảo dân khấu kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! ” Trán ông ta cúi chạm đất, hai tay không ngừng run rẩy.
Hạ Hầu Tử Khâm đột nhiên khẽ cười một tiếng, buông tấm mành vốn vẫn đang được nhấc lên xuống. Ngoái đầu quay lại nhìn ta, nhỏ giọng nói: ”Không được cười.”
Được, ta không cười.
Dường như hắn rất hài lòng, mới quay đầu ra ngoài nói: ”Vinh phi và Tích tần của trẫm đều là con gái ngươi, ngươi sinh được hai cô con gái thật tốt. Dịu dàng, xinh đẹp, hoà nhã, trẫm rất thích.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn, lại thấy khóe miệng của hắn nhếch lên một nụ cười châm biếm.
Lúc này tấm mành đã được buông xuống làm ta không nhìn thấy được bộ dạng của cha ta. Chỉ nghe được giọng nói hỗn loạn run rẩy của ông, nhưng cũng không che giấu được sự phấn khởi:”Có thể được hầu hạ Hoàng thượng là phúc phận của con gái thảo dân, thảo dân tạ long ân của Hoàng thượng!”
Ngay sau đó lại nghe Lý công công quát một tiếng: “To gan, ai cho ngươi ngẩng đầu lên!”
Ta không biết y nói ai, là cha ta hay phu nhân?
Hạ Hầu Tử Khâm lại cười nói: “Ha ha, trẫm còn không biết Tang phủ ngươi còn có vị tiểu thư khác nữa đấy? Trẫm đối với người của nhà họ Tang ngươi rất hiếu kỳ.” Lúc hắn nói lời này, ánh mắt nhìn thẳng về phía ta, trong mắt còn lộ ra vẻ trêu tức.
Ta muốn mở miệng, lại bị hắn hung hăng trừng mắt một cái, đành ngừng lại.
Bên ngoài yên lặng một lúc, lại vang lên: “Bẩm… Bẩm Hoàng thượng, thảo dân chỉ có hai đứa con gái.”
Chỉ có hai đứa con gái … Ta cười lạnh một tiếng, ở bên ngoài ông ta chưa bao giờ thừa nhận ta cũng là tiểu thư của Tang phủ.
Mười sáu năm qua đều như vậy.
Bây giờ, đối với Hoàng thượng ông ta cũng như vậy.
Hai tay đặt trên đầu gối, bất giác nắm chặt. Cảm giác trong lòng có lẽ là khó chịu?
Nhưng ta cũng không muốn khóc.
Với bọn họ, ta đã lãng quên từ lâu rồi, sao có thể rơi nước mắt được.
Người bên cạnh đột nhiên nâng cao âm lượng: “Thật sao? Nhưng trẫm lại nghe nói Tang phủ còn có một vị tam tiểu thư?”
Tim đập nhanh, nhíu mày nhìn người trước mặt. Hắn muốn làm gì đây, ta dường như càng lúc càng không thể hiểu nổi. Cả một lúc lâu mà vẫn chưa nghe người bên ngoài kiệu nói gì.
Sau đó là giọng nói sắc bén của Lý công công vang lên: “Không nghe thấy Hoàng thượng hỏi sao?”
Lý công công này lúc nào cũng gào to, nhưng bây giờ y đang đứng về phía ta, ta thầm có chút đắc ý, Tang Tử, thì ra ngươi cũng xấu xa vậy đó.
Thật muốn cười, nhưng không phải cười vì hài lòng, mà có lẽ là cười vì chua xót.
Thế nhưng chỉ là muốn cười.
Hắn đưa bàn tay qua nắm lấy bàn tay đang muốn trốn tránh của ta, nghiêm mặt quát mắng ta: “Trẫm nói không được cười.”
Ta biết không nên cười, người quỳ bên ngoài là cha ta, lúc này vô cùng nghiêm cẩn, mà ta lại có thể cười.
Hạ Hầu Tử Khâm, chàng cũng cảm thấy ta thật vô tâm vô phế, cảm thấy ta bất hiếu sao?
Tiếng của cha ta lần thứ hai rốt cuộc vang lên: “Hoàng… Hoàng thượng, đó… đó là đứa con do tiểu thiếp sinh, không … Không thể tính là tiểu thư Tang phủ chúng thảo dân được. Cũng … Cũng không lọt được vào mắt người.”
Con gái của tỳ thiếp nên không thể coi là tiểu thư Tang phủ. Cha, người nói thật hay. Đến tận bây giờ ta mới biết thì ra Cố đại nhân cũng không nói ra chuyện ta vào cung. Thế mà lúc này ta lại cảm thấy hơi cảm kích ông ta, vì đã không nói ra thân phận của ta bây giờ. Ta không hi vọng, bởi vì ta của hiện tại mới có thể làm cho cha ta thừa nhận thân phận tam tiểu thư Tang phủ của ta.
Trong lòng buồn phiền, có chút muốn rơi lệ.
Dường như còn có chút tủi thân.
Từ trước đến nay chưa từng tủi thân như vậy.
Ta ở trước mặt của hắn, trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm.
Không phải quá mất mặt sao?
Bàn tay của hắn bao quanh tay ta, thật ấm áp. Thực ra không hề ấm như vậy, hôm nay hắn mặc khá ít, vốn sẽ không ấm.
Vậy sao ta lại cảm thấy ấm nhỉ?
Là ấm lòng sao?
Ngước mắt nhìn, người trước mặt không nhìn ta, vẫn đang nhìn bên ngoài, nói: “Tang Quân, ngươi có biết, trên đời này trẫm ghét nhất gì không?”
Bỗng nhiên thay đổi chủ đề, ngay cả ta cũng trở nên ngơ ngác.
Nghĩ lại, cha ta làm sao biết được hắn ghét nhất là gì?
Quả nhiên, chỉ chốc lát sau đã nghe cha ta nói: “Thảo dân không… Không biết ạ.”
Khóe miệng khẽ nhếch lên, hắn lạnh lùng mở miệng: “Trẫm ghét nhất là loại người như ngươi!”
“Hoàng thượng!” Người bên ngoài hoảng sợ kêu lên, sau đó Lý công công hét lên: “Muốn chết à, lớn tiếng như vậy, quấy nhiễu thánh giá, muốn cả nhà ngươi bị chôn sống sao!”
Kinh ngạc nhìn người trước mặt, hắn nói ghét nhất là loại người như cha ta…..
Không nên nhẫn tâm với con ruột của mình.
Đúng không?
Hạ Hầu Tử Khâm, đây là ý chàng muốn nói cho ta biết sao?
Hắn lại vừa cười, vừa quở trách, nhưng lần này lại là quở trách Lý công công: “Tiểu Lý Tử, trẫm thấy ngươi chán sống rồi. Tang lão gia là cha của Vinh phi và Tích tần, ngươi có mấy cái đầu mà dám nói như thế?”
Chỉ nghe ‘rầm’ một tiếng, Lý công công quỳ sấp xuống, vội vàng nói: “Hoàng thượng thứ tội, nô tài… Nô tài…”
Ta biết, hắn không thật sự muốn mắng Lý công công, hắn chẳng qua là chỉ gà mắng chó.
Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn bỗng nhiên đứng lên, ta lo sợ ngước nhìn hắn một lúc, cuối cùng những giọt lệ trong khóe mắt cũng không nhịn được mà thi nhau rơi xuống.
Hắn nhíu mày liếc nhìn ta một cái, cắn răng nói: “Bước ra ngoài đừng làm cho trẫm mất mặt, nếu không trẫm sẽ trừng trị nàng đích đáng”. Hắn nói với ngữ điệu dữ tợn, nhưng lại chẳng khiến ta thấy sợ một chút nào.
Ta sẽ không làm hắn mất mặt, bởi hắn đang trút giận cho ta mà.
Lúc ta đưa tay lên, thoáng giật mình, ta bỗng nhiên lại nghĩ tới nước thuốc trên mặt.
Tô Mộ Hàn có nói, khi tắm nước thuốc sẽ bị rửa trôi, không biết nước mắt có làm nó bị rửa trôi đi không? Nhưng bất luận như thế nào, ta cũng không dám giơ tay lên lau, chỉ cần ta không lau, cho dù là nước cũng sẽ không sao cả.
Hắn kéo ta ra, ta cuống quít đứng lên, bước sát theo hắn.
Chỉ nghe một tiếng động đồng loạt vang lên, toàn bộ Vũ Lâm quân quỳ xuống.
Bọn họ hô to: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! Nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!”
Ta đột nhiên cảm giác khẩn trương không ngớt, bị hắn kéo sát người, từng bước một bước xuống ngự giá.
Ta rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ ông, cha của ta.
Ông đang quỳ dưới chân ta, cả người run rẩy, một chút động đậy cũng không dám. Phu nhân mang theo một đám đầy tớ, quỳ ở phía sau cũng không dám động.
Trên mặt Lý công công hiện lên một tia kinh ngạc, vội đứng dậy đi đến ngự giá lấy áo lông chồn đến định khoác thêm cho hắn, lại bị hắn hung hăng trừng mắt, y sợ không dám tiến lên nữa.
Nhìn người bên cạnh, hắn đứng rất thẳng. Lần đầu tiên ta cảm thấy hắn cao như vậy, nét mặt tươi tỉnh, hoàn mĩ, đầy khí chất vương giả.
Hắn kéo ta bước tới, vai cha ta hơi run rẩy, vội vàng nói: “Hoàng thượng vạn tuế! Nương nương thiên tuế!”
Ta cười lạnh, nương nương thiên tuế? Ông có biết ta là ai không?
Hạ Hầu Tử Khâm lạnh lùng nhìn người đang quỳ trước mặt, ôm chặt ta đi tới, lạnh lùng nói: “Tang Quân, ngẩng đầu lên.”
Vai ông lại càng thêm run rẩy, mặc dù vừa rồi Lý công công đã bị quở trách, nhưng ông vẫn chần chờ không dám ngẩng đầu lên.
“Trẫm muốn ngươi ngẩng đầu lên.” Hắn nói thêm lần nữa.
Ta cảm thấy tim đập ngày càng nhanh, tay hắn ở bả vai ta tăng thêm lực.
Ta nhớ vừa rồi lúc bước xuống, hắn có nói không được làm cho hắn mất mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)