Nghe Lý Pháp nói vậy, La Lê hơi khựng lại rồi lên tiếng: "À thực ra thì lần này bọn tôi cũng thu hoạch được kha khá đấy. Quý Dã đang giữ, lúc nào rảnh anh em mình chia nhau nhé." Dù người tìm ra Thảo Sâm là cô, người cất công đào là Quý Dã, nhưng đã đi chung một hội thì thành quả vẫn nên san sẻ cho công bằng.
Lý Pháp nghe xong chỉ ừ hử cho qua chuyện, tiếp tục cắm cúi nấu ăn.
La Lê chạy đôn chạy đáo cả buổi sáng cũng thấm mệt. Cô điều khiển xe lăn vào một góc khuất, chỉnh lại thành chế độ giường đơn rồi ngả lưng đánh một giấc.
Đợi bữa trưa dọn xong xuôi, Lý Pháp mới nhắn tin gọi nhóm Quý Dã về, sau đó quay sang đánh thức La Lê.
Khi Lâu Trấn cùng Quý Dã và Ngô Tích bước vào lều, đập vào mắt anh ta là mâm cơm thịnh soạn do Lý Pháp chuẩn bị. Lâu Trấn không nén nổi tiếng ồ lên kinh ngạc: "Có cả linh nhũ nữa cơ à?"
Số là, sau khi nhận 5 viên Sâm Ngọc 1 năm tuổi "phân chia đồng đều" từ tay La Lê, Lý Pháp nghĩ ngợi một hồi rồi quyết định mang đi luyện hóa thành linh nhũ tất.
Đúng là linh nhũ 1 năm tuổi thì không hiếm, nhưng cái kiểu mang một lúc 5 ly ra uống giải khát như thế này thì chẳng phải dạng vừa đâu. Ngay cả trong mấy gia tộc quyền quý, linh nhũ cũng thuộc diện "hàng phân phối", chủ yếu để tẩm bổ cho phụ nữ mang thai và trẻ nhỏ.
Giờ thấy Quý Dã mở miệng chê bai linh nhũ cứ như chê nước lã, Lâu Trấn suýt nữa thì tin sái cổ rằng đêm qua bọn họ đã cắm trại thức trắng để cày cuốc Sâm Ngọc.
Nhưng ý nghĩ ấy vừa xẹt qua đã bị Lâu Trấn gạt phăng đi — tìm Thảo Sâm ban ngày ban mặt đã khó như mò kim đáy bể, huống hồ chi là mò mẫm trong đêm tối mịt mùng.
Nhìn phản ứng hờ hững của Lý Pháp và Ngô Tích trước câu nói của Quý Dã, rõ ràng là họ cũng biết tỏng chuyện gì đang xảy ra.
Đã không hiểu thì cứ mở miệng hỏi, Lâu Trấn chọn cách đi thẳng vào vấn đề: "Mấy cậu dùng mánh khóe gì mà tìm được nhiều Sâm Ngọc thế?"
Nghe câu hỏi thẳng như ruột ngựa đó, La Lê đang ngồi ngoan ngoãn bên bàn ăn chợt ngước lên nhìn ba người Quý Dã.
Lý Pháp và Ngô Tích vẫn kín miệng như bưng, chỉ có Quý Dã là huỵch toẹt: "Nói ra sợ cậu không tin, chứ bọn tôi nhặt được trong lúc đi đào rau dại đấy."
Lâu Trấn bật cười nhạt: Ha hả...
Cậu tưởng tôi chưa thấy người ta đi đào rau dại bao giờ chắc.
Ngoài bãi đất hoang kia, người đi đào rau dại xếp hàng dài cả dặm, thế mà có ai nhặt được viên Sâm Ngọc nào rơi vãi không?
Lý Pháp cẩn thận gỡ sạch xương một miếng thịt cá to, gắp bỏ vào bát La Lê, rồi mới liếc xéo Lâu Trấn một cái, thong thả nói: "Cậu cũng biết Thảo Sâm mọc ở ngoài bãi đất hoang mà đúng không? Mấy viên Sâm Ngọc này đúng là bọn tôi đào được ngoài đó từ hôm qua đấy.
Chắc cậu cũng nghe phong thanh rồi nhỉ? Hôm qua có vài người khác cũng phát hiện ra Thảo Sâm ngoài bãi hoang, nhưng xui cái là vồ hụt. Bọn tôi thì ăn may hơn, đụng mặt là tóm gọn luôn.
Cái giống Thảo Sâm này thì đúng là khó tìm thật. Nhưng hôm qua Quý Dã đã bỏ công lùng sục nguyên một buổi, tìm được vài viên cũng là chuyện bình thường ở huyện thôi."
Thấy Lý Pháp chốt lời, Ngô Tích cũng bồi thêm vài câu, khẳng định chắc nịch đống Sâm Ngọc này đích thị là sản phẩm "cây nhà lá vườn" đào được ở bãi hoang.
Xuyên suốt câu chuyện, cái tên La Lê tuyệt nhiên không hề được nhắc tới.
Vốn không thích sân si làm màu, La Lê cũng ngoan ngoãn ngậm miệng, tập trung chuyên môn đánh chén.
Còn Lâu Trấn, một tay lùa cơm, tay kia thì thoăn thoắt bấm điện thoại gửi đi hàng loạt tin nhắn.
Lý Pháp và hai người kia cũng chả thèm đoái hoài, nhắm mắt cũng đoán được Lâu Trấn đang bắn tin gì. Đơn giản vì ba người họ, cộng thêm Cố Lâm, chẳng có bà con thân thích nào ở cái hành tinh hoang vu này, nếu không thì họ cũng đã sớm hú gọi mọi người đến chia phần rồi.
Đến chiều, giữa đội quân đào rau dại đông đúc ngoài bãi đất hoang bỗng dưng lòi ra một đám Hồn sư cấp 1, cấp 2. Mục tiêu của họ không phải là nhổ dăm ba mớ rau dại, mà là... truy lùng Thảo Sâm! Đám người này còn mang theo cả "đồ chơi" chuyên dụng: Xích Linh Ti — một loại Hồn khí trông như sợi chỉ đỏ, có khả năng tự động trói chặt Thảo Sâm ngay khi chạm vào, khóa đứng kỹ năng "độn thổ" của chúng.
Động tĩnh rầm rộ như thế, cái sự tồn tại của Thảo Sâm đương nhiên không thể giấu giếm thêm được nữa. Khỏi phải nói, bãi đất hoang giờ đây không còn là sân chơi độc quyền của người già, phụ nữ và trẻ em. Vô số Hồn sư cấp thấp đua nhau đổ xô tới, thậm chí cả một bộ phận Luyện Dược sư và Luyện Khí sư cũng không cưỡng lại được cám dỗ mà nhảy vào hôi của.
Những Luyện Khí sư không có nhã hứng "bán mặt cho đất bán lưng cho trời" thì tức tốc mở lò rèn Xích Linh Ti bán lấy tiền, hoặc lấy đó làm mồi nhử đổi ngang Sâm Ngọc. Còn mấy kẻ tay mơ không biết cách chế tạo Xích Linh Ti thì nhao nhao lên diễn đàn, "chạy sô" học mót công thức.
Chưa hết, các Luyện Dược sư cũng công khai thông báo sẵn sàng đổi linh dược lấy Sâm Ngọc, hoặc nhận thầu dịch vụ luyện chế Sâm Ngọc thành dược tề cho các Hồn sư.
Bởi vì Sâm Ngọc chính là bảo vật! Người thường ăn vào thì gân cốt cường tráng, thậm chí còn giúp cải thiện tư chất tu luyện cho thế hệ sau. Còn với các Hồn sư, nó giúp đẩy nhanh tốc độ tu luyện, phục hồi hồn lực cực nhanh, công dụng chẳng kém gì linh dược thượng hạng mà lại hoàn toàn không có tác dụng phụ.
Đứng trước sự cám dỗ chết người của Sâm Ngọc, chẳng ai có thể giữ nổi bình tĩnh. Dòng người đổ về bãi đất hoang ngày một đông, biến nơi đây thành một lễ hội càn quét toàn dân.
Với sự tham gia của dàn Hồn sư chuyên nghiệp, một số củ Thảo Sâm đã thực sự bị "lên thớt", càng khiến đám đông trở nên phát cuồng.
Cái không khí sôi sục ấy nhanh chóng lây lan sang cả những Hồn sư và Đại Hồn sư đang "yên phận" bắt cá dưới sông. Chẳng mấy chốc, họ cũng bỏ thuyền bỏ lưới, nhập hội săn Sâm Ngọc.
Nhóm Lý Pháp thấy thế cũng ngứa ngáy chân tay. Bàn bạc một hồi, cả đám quyết định nhập cuộc — dẫu sao thì ý tưởng bám đuôi La Lê đi lùng Sâm Ngọc đã ấp ủ từ lâu, chỉ vì vướng víu dăm ba cái cớ nên chưa tiện triển khai, giờ thì thiên thời địa lợi nhân hòa rồi.
Thấy nhóm Lý Pháp rục rịch chuẩn bị đi săn Sâm Ngọc, Lâu Trấn nãy giờ vẫn bám càng cũng dứt khoát vứt toẹt cái xiên cá, vớ vội cái xẻng nhỏ định bụng tháp tùng.
Thấy thế, Quý Dã liền lên tiếng can ngăn: "Nhìn cái bãi đất hoang đông như kiến cỏ kìa, giờ nhào vô đó thì còn xơ múi được gì nữa? Hay là tụi mình cứ đi dọc theo ranh giới vùng an toàn, biết đâu lại vớ bở hơn thì sao."
Lâu Trấn lắc đầu quầy quậy: "Hồn lực của tụi mình chưa đủ đô, tốt nhất đừng có dại mà ló mặt ra khỏi khu an toàn."
Lý Pháp và Ngô Tích cũng gật gù đồng ý với quan điểm này.
Lời Lâu Trấn nói hoàn toàn có lý, nhưng Quý Dã và La Lê lại đưa mắt nhìn nhau đầy ngụ ý — không đánh liều ra xa một chút thì làm sao "đào" ra trò trống gì đây?
Nhìn cái bãi hoang người chen người kia kìa, may mắn lắm mới moi được một viên Sâm Ngọc còm.
So với thành quả bội thu hồi sáng, một viên Sâm Ngọc lẻ tẻ quả thực chẳng bõ bèn gì đối với La Lê và Quý Dã — nó không những không hấp dẫn mà còn gây thêm phiền phức.
Phút chốc, hứng thú đi săn Sâm Ngọc của La Lê bốc hơi sạch bách. Đám đông như thế kia, cô chẳng muốn chen chân vào xem hội.
La Lê đưa tay xoa trán, uể oải nói: "Thôi, tôi hơi mệt, không đi đâu."
Trong đầu Quý Dã khẽ nhảy số, anh ta vội vàng hùa theo: "Vậy tôi ở lại trông lều, hai người cứ đi săn Sâm Ngọc đi!"
Vừa dứt lời, Lý Pháp và Ngô Tích liền ném cho Quý Dã một ánh nhìn đầy hoài nghi — cái thằng này hôm nay ăn lộn thuốc gì vậy?
Lúc sáng La Lê vừa hú một cái, anh ta đã ba chân bốn cẳng phi tới không trễ một giây.
Nghĩ đến đây, hai người lại quay sang nhìn La Lê — chắc chắn là có "uẩn khúc" gì đó ở đây!
Dựa vào sự tin tưởng với Quý Dã, Lý Pháp và Ngô Tích nhìn nhau rồi cùng lên tiếng: "Nếu vậy thì tụi này cũng tạm thời chưa đi."
Lâu Trấn, người vừa nãy còn nghe hai ông thần kia thao thao bất tuyệt đòi đi săn Sâm Ngọc, nay lại "quay xe" 180 độ, đứng hình toàn tập: ...
Ủa alo, nãy vừa mới gân cổ lên đòi dẹp bắt cá đi săn Sâm Ngọc mà?
Giờ lại thi nhau cắm rễ ở đây là sao!
Bỏ ngoài tai mọi suy đoán của Lâu Trấn, Lý Pháp, Ngô Tích và Quý Dã lập tức quay gót ra bờ sông tiếp tục công cuộc... bắt cá.
La Lê cũng lẽo đẽo lăn xe theo họ.
Lâu Trấn đứng trân trân nhìn đám đông hỗn loạn ngoài bãi đất hoang một lúc, rồi cũng đành lủi thủi xách đồ đi theo ba người Lý Pháp ra sát bờ sông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
