Những ngày sau đó, Mộc Miên vẫn tỏ ra như chưa từng nghĩ đến chuyện vào cung, nhưng trong lòng nàng, ý nghĩ ấy chẳng những không biến mất mà ngày càng trở nên rõ ràng hơn.
Nàng nghĩ đến những đồng tiền ít ỏi mình kiếm được sau cả ngày làm việc, nghĩ đến những cơn ho của mẫu thân, nghĩ đến đôi tay chai sần của A Mạnh và căn nhà nhỏ đã nhiều lần phải vá lại mái sau những trận mưa lớn, rồi lại nghĩ đến số tiền mà một cung nữ có thể kiếm được trong một năm.
Nếu nàng thật sự được tuyển vào cung, nàng có thể gửi tiền về nhà. Mẫu thân có thể mua thuốc tốt hơn. Phụ thân không cần làm việc đến kiệt sức. Căn nhà cũng có thể sửa sang lại. Càng nghĩ, Mộc Miên càng cảm thấy mình không thể bỏ qua cơ hội ấy.
Nàng biết Ninh Châu sẽ không đồng ý, nhưng nàng cũng tin mẫu thân chỉ vì quá thương nàng nên mới không nỡ để nàng rời nhà, còn bản thân nàng đã mười hai tuổi, đủ lớn để hiểu mình muốn gì và phải làm gì để giúp gia đình.
Cuối cùng, Mộc Miên quyết định tự mình đi. Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, nàng đã lặng lẽ thức dậy. Ninh Châu và A Mạnh vẫn đang ngủ trong gian phòng bên cạnh.
Mộc Miên mặc bộ quần áo sạch sẽ nhất, buộc gọn mái tóc rồi lấy số tiền ít ỏi nàng đã dành dụm từ những lần làm việc vặt trong làng.
Trước khi rời đi, nàng đứng trước giường nhìn cha mẹ thật lâu. Ninh Châu đang ngủ, sắc mặt vẫn hơi nhợt nhạt, trên bàn cạnh giường còn đặt bát thuốc tối qua chưa uống hết. Mộc Miên cắn môi.
Nàng biết nếu gọi mẫu thân dậy, nàng sẽ không được đi. Vì vậy, nàng chỉ cúi xuống kéo lại chăn cho mẫu thân rồi quay người bước ra ngoài.
Trên bàn, nàng để lại một lá thư. Nét chữ còn non nớt, đôi chỗ hơi run nhưng từng hàng vẫn ngay ngắn: “Mẫu thân, phụ thân, con xin lỗi vì đã không nghe lời hai người. Con muốn thử một lần, bởi con muốn kiếm tiền chữa bệnh cho mẫu thân, cũng muốn giúp gia đình bớt đi phần nào gánh nặng. Hai người đừng lo cho con, con sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân. Nếu may mắn được tuyển chọn, vài năm nữa con nhất định sẽ trở về. Đến lúc ấy, con nhất định sẽ mang theo niềm tự hào và vinh quang về cho gia đình.”
Nàng đặt lá thư xuống, nhìn căn nhà lần cuối rồi mới bước ra ngoài.
Trời còn phủ một lớp sương mỏng.
Mộc Miên ôm túi vải nhỏ, một mình đi về phía nơi đoàn tuyển cung nữ đang tập trung. Nàng không biết rằng chỉ vài canh giờ sau, quyết định này sẽ khiến mẫu thân của nàng đau đớn đến mức gần như không thể đứng vững.
Ninh Châu tỉnh dậy khi trời đã sáng. Theo thói quen, nàng đưa tay sang bên cạnh tìm Mộc Miên nhưng chỉ chạm vào khoảng giường trống.
“Mộc Miên?”
Không có tiếng trả lời.
Nàng ngồi dậy, nhìn quanh căn nhà rồi phát hiện lá thư trên bàn. Chỉ đọc được vài dòng, sắc mặt Ninh Châu đã trắng bệch.
“Mộc Miên…”
Nàng lập tức đứng dậy, nhưng vừa bước được vài bước, một cơn ho dữ dội đã kéo đến. Ninh Châu phải vịn vào bàn mới đứng vững, cả người run lên vì ho, lồng ngực đau đến mức gần như không thể thở.
A Mạnh nghe tiếng động lập tức chạy ra: “Nàng làm sao vậy?”
Ninh Châu nắm chặt lá thư: “Mộc Miên đi rồi.”
A Mạnh sững người: “Đi đâu?”
“Vào cung.”
Hắn nhanh chóng đọc lá thư, sắc mặt cũng thay đổi.
A Mạnh vội vàng đỡ lấy nàng: “Nàng không thể đi.”
“Ta phải đi.”
“Nàng đi bây giờ chỉ khiến bản thân ngã bệnh giữa đường.”
“Ta không thể để con bé một mình.” - Ninh Châu bật khóc.
Nàng biết Mộc Miên không hiểu điều gì đang chờ đợi phía trước, càng không biết nàng sẽ phải làm gì nếu thật sự bước vào hoàng cung. Nhưng thân thể nàng lúc này đã không cho phép nàng đuổi theo.
A Mạnh ôm lấy vai nàng: “Để ta đi tìm con.”
Ninh Châu lại ho đến mức không nói được nữa. Cuối cùng, nàng chỉ có thể ngồi xuống giường, nước mắt không ngừng rơi.
A Mạnh nhìn nàng, rồi nhìn cánh cửa nơi Mộc Miên vừa rời đi. Hắn biết mình cũng muốn đuổi theo.
Nhưng nhìn Ninh Châu đang bệnh nặng, hắn không thể bỏ mặc nàng một mình: “Ta sẽ chăm sóc nàng trước.”
Hắn khẽ nói: “Chờ nàng khỏe hơn, chúng ta sẽ cùng đi tìm con.”
Ninh Châu không đáp. Nàng chỉ ôm lấy lá thư vào ngực, trong lòng không ngừng cầu mong Mộc Miên vẫn bình an.
Trong khi ấy, Mộc Miên đã đi được một quãng đường rất xa. Nàng háo hức tưởng tượng đến những cung điện nguy nga mà mình chỉ từng nghe kể, tưởng tượng đến ngày mình có thể kiếm được tiền gửi về cho gia đình, thậm chí còn nghĩ rằng biết đâu một ngày nào đó mình sẽ được nhìn thấy vị Công chúa An Nhiên mà người trong trấn vẫn thường nhắc đến.
Nhưng khi đến nơi tập trung tuyển chọn, Mộc Miên mới phát hiện mọi chuyện không giống như nàng tưởng.
Một nhóm thiếu nữ đã đứng xếp hàng từ trước.
Người phụ trách tuyển chọn đang kiểm tra danh sách, bên cạnh là những người hầu của quan phủ.
Mộc Miên chạy tới.
“Đại nhân!”
Người phụ trách ngẩng đầu.
“Chuyện gì?”
“Ta muốn tham gia tuyển cung nữ.”
Người kia nhìn nàng từ đầu đến chân rồi lắc đầu.
“Đã đủ người.”
Mộc Miên sững lại.
“Nhưng ta đi từ rất sớm.”
“Đủ người rồi.”
“Xin đại nhân cho ta thử một lần.”
“Không được.”
Mộc Miên vẫn không chịu bỏ cuộc: “Ta có thể làm việc, ta biết may vá, thêu thùa, cũng có thể chăm sóc người khác, ta sẽ không gây phiền phức cho các vị.”
Người phụ trách khoát tay: “Cô nương, tuyển bao nhiêu người đều đã có định mức, không thể tùy tiện thêm.”
Mộc Miên nhìn đoàn người trước mặt, trong lòng tràn ngập thất vọng. Nàng đã nghĩ chỉ cần mình muốn thì có thể thử. Nàng đã nghĩ chỉ cần chịu khó thì sẽ có cơ hội. Nhưng hóa ra trên đời này, có những cánh cửa không phải cứ muốn bước vào là có thể bước vào.
“Thật sự không thể sao?”
“Không thể.”
Mộc Miên đứng bất động hồi lâu. Cuối cùng, nàng chỉ có thể ôm túi vải nhỏ, chậm rãi rời khỏi nơi tuyển chọn.
Nàng không biết rằng mình vừa bỏ lỡ cơ hội vào cung bằng con đường chính thức. Càng không biết rằng phía sau quyết định tưởng như thất bại ấy, một con đường khác đang âm thầm mở ra cho số phận của nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

