Mộc Miên năm nay vừa tròn mười hai tuổi, dáng người đã cao hơn trước rất nhiều, đôi mắt vẫn trong trẻo nhưng sự nghịch ngợm của những năm thơ bé đã dần nhường chỗ cho vẻ lanh lợi và cứng cỏi của một thiếu nữ đang lớn.
Cuộc sống của gia đình nàng vẫn không dư dả, nhưng nhờ Mộc Miên đã có thể phụ giúp may vá, còn A Mạnh ngày càng chăm chỉ làm việc, ba người vẫn có thể sống qua ngày mà không đến mức thiếu thốn.
Cho đến một buổi chiều đầu thu, tin tức từ kinh thành theo đoàn thương nhân trở về trấn.
“Nghe nói Công chúa trong cung năm nay đã mười hai tuổi rồi.” - Một người đàn ông vừa đặt bao hàng xuống quán trà vừa nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Công chúa được dân chúng kính trọng lắm, nghe đâu từ nhỏ đã ngoan ngoãn, tính tình dịu dàng, lại được bệ hạ và Vương hậu hết mực yêu thương.”
Mộc Miên đang ngồi gần đó nghe thấy, lập tức ngẩng đầu: “Công chúa?”
Người đàn ông cười.
“Phải, Công chúa Mai An Nhiên, nữ nhi duy nhất của bệ hạ.”
Cái tên ấy đối với Mộc Miên hoàn toàn xa lạ, nhưng những câu chuyện về vị công chúa sống trong hoàng cung lại khiến nàng lập tức tò mò. Từ nhỏ, nàng đã nhiều lần nghe người trong trấn kể về kinh thành xa xôi, kể về những bức tường thành cao đến mức không nhìn thấy đỉnh, những cung điện lợp ngói đỏ lựu, những con đường rộng lớn chỉ dành cho xe ngựa của quý nhân, nhưng tất cả đều chỉ là những câu chuyện mà nàng chưa từng tận mắt nhìn thấy.
Lần này, câu chuyện về Công chúa An Nhiên càng khiến trí tưởng tượng của nàng bay xa.
Nàng bắt đầu hình dung một cô gái bằng tuổi mình sống trong một cung điện rộng lớn, mỗi ngày đều có cung nữ hầu hạ, mặc những bộ y phục đẹp đến mức nàng chưa từng thấy, ăn những món ăn mà người dân trong trấn chỉ có thể nghe kể.
Mộc Miên càng nghĩ càng tò mò: “Trong hoàng cung thật sự có nhiều cung điện như vậy sao?”
“Đương nhiên.” - Người đàn ông kia đáp
“Cung nữ trong cung cũng rất đông, nghe nói một người hầu hạ bên cạnh công chúa còn được hưởng đãi ngộ tốt hơn nhiều so với làm thuê bên ngoài.”
Mộc Miên lập tức hỏi: “Được bao nhiêu tiền?”
Mọi người xung quanh bật cười. Một người phụ nữ nói: “Con bé này chỉ nghe đến tiền thôi sao?”
Mộc Miên chẳng thấy xấu hổ: “Nếu kiếm được nhiều tiền thì con muốn biết.”
Người phụ nữ suy nghĩ một lát rồi nói: “Nghe nói cung nữ có bổng lộc cố định, nếu được phân đến hầu hạ bên cạnh chủ tử được sủng ái thì còn có thêm thưởng, ít nhất cũng hơn gấp 10 lần làm việc vất vả ở quê.”
Mộc Miên im lặng. Những lời ấy cứ quanh quẩn trong đầu nàng suốt cả buổi chiều.
Nàng nghĩ đến căn nhà nhỏ của mình. Nghĩ đến những cơn ho ngày càng nặng của Ninh Châu. Nghĩ đến những lần mẫu thân phải ngồi tính từng đồng tiền trước khi mua thuốc. Nàng cũng nghĩ đến đôi bàn tay chai sần của A Mạnh sau nhiều năm làm việc bên lò rèn.
Mười hai tuổi, Mộc Miên đã hiểu tiền bạc quan trọng đến mức nào. Nếu nàng vào cung làm việc, nàng có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Nếu nàng kiếm được nhiều tiền, mẫu thân có thể mua thuốc tốt hơn. Căn nhà có thể sửa lại mái. Phụ thân cũng không cần phải làm việc cực nhọc từ sáng đến tối.
Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy đây là một cơ hội. Tối hôm ấy, sau bữa cơm, Mộc Miên đặt bát xuống rồi nhìn hai người trước mặt: “Phụ thân, mẫu thân, con muốn nói một chuyện.”
A Mạnh đang uống trà ngẩng đầu: “Chuyện gì?”
“Con muốn vào cung.”
Chiếc bát trong tay Ninh Châu lập tức khựng lại: “Không được.”
Mộc Miên sững người: “Mẫu thân còn chưa nghe con nói hết.”
“Không cần nghe.” - Ninh Châu đặt mạnh bát xuống bàn - “Con không được vào cung.”
A Mạnh cũng ngạc nhiên trước phản ứng ấy. Hắn nhìn Ninh Châu rồi lại nhìn Mộc Miên.
“Con bé chỉ muốn thử sức, nàng cần gì phải tức giận như vậy?”
Ninh Châu không trả lời.
Mộc Miên chậm rãi nói: “Con nghe người trong trấn nói triều đình đang tuyển thêm cung nữ, nếu được chọn, con có thể làm việc trong cung và kiếm được nhiều tiền hơn.”
“Không được.” - Ninh Châu vẫn chỉ có hai chữ ấy.
“Con muốn vào cung hầu hạ Công chúa.”
Lần này, sắc mặt Ninh Châu lập tức trắng bệch. Hai chữ “công chúa” giống như một lưỡi dao bất ngờ đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong ký ức nàng.
Mười hai năm. Nàng đã dùng mười hai năm để quên đi hoàng cung. Mười hai năm để không nhắc đến hai chữ công chúa. Mười hai năm để tin rằng chỉ cần con gái mình sống bình thường, quá khứ sẽ vĩnh viễn không tìm đến.
Vậy mà giờ đây, chính Mộc Miên lại muốn bước trở về nơi nàng đã liều mạng đưa con rời khỏi.
Ninh Châu siết chặt tay: “Con không được vào cung.”
A Mạnh nhíu mày.
Ninh Châu tiếp tục gằn giọng: “Ta nói con không được vào cung là không được vào cung.”
Đây là lần đầu tiên A Mạnh thấy nàng phản ứng quyết liệt như vậy trước một chuyện liên quan đến Mộc Miên.
Hắn biết Ninh Châu thương con, nhưng hắn chưa từng nghĩ nàng sẽ phản đối một cơ hội tốt như thế.
“Ta tự lo được.”
“Phụ thân cũng rất vất vả.”
“Phụ thân con nuôi được gia đình.”
Mộc Miên im lặng. Nàng không hiểu tại sao một chuyện rõ ràng tốt như vậy lại khiến mẫu thân sợ hãi đến thế.
A Mạnh nhìn nàng, rồi lại nhìn Ninh Châu. Sau một hồi, hắn nhẹ giọng nói: “Ta thấy con bé nói cũng có lý.”
Ninh Châu quay sang nhìn hắn.
“Nàng không nghĩ sao? Vào cung dù sao cũng là một công việc ổn định, lại có bổng lộc, nếu con bé được phân đến bên cạnh Công chúa thì càng tốt, ít nhất không phải làm những việc nặng nhọc như chúng ta.”
“Không được.” - Ninh Châu vẫn kiên quyết.
A Mạnh thở dài: “Được rồi, nàng không muốn thì thôi.”
Mộc Miên cúi đầu. Cuối cùng, nàng đành gật đầu: “Con không đi nữa là được rồi.”
Ninh Châu nhìn con gái, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn.
Nàng biết Mộc Miên không hiểu. Nàng cũng không thể nói cho con biết lý do thật sự. Không thể nói rằng nơi con muốn đến chính là nơi con từng được sinh ra. Không thể nói rằng vị Công chúa mà con muốn hầu hạ chính là người có cùng một dòng máu với con. Càng không thể nói rằng nếu Mộc Miên bước vào hoàng cung, bí mật nàng đã dùng cả đời để bảo vệ có thể bị phơi bày chỉ trong một khoảnh khắc.
Ninh Châu nhìn con gái. Mộc Miên đã mười hai tuổi. Nàng không còn là đứa trẻ chỉ biết chạy nhảy ngoài đồng nữa mà sẽ bắt đầu có những suy nghĩ riêng, những mong muốn riêng và một ngày nào đó sẽ tự mình bước ra khỏi mái nhà này.
Nghĩ đến đó, lòng Ninh Châu bỗng đau nhói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

