Yến Hoằng Chân phất phất tay, dáng vẻ híp mắt cười tủm tỉm, thoạt nhìn tâm tình rất tốt.
Cứ thế, lại hai ba tháng trôi qua, một ngày nọ nàng nghe được tin từ Yến Hoằng Chân, tước vị của phủ Vĩnh Bình Hầu quả thật rơi vào tay đích tôn quyết định cho tôn trưởng Yến Hoằng Bác thừa kế.(tức là Yến Hoằng Bác được nhận làm con thừa tự)
“Hì hì, không biết bà cô già Thích thị kia sẽ tức thành thế nào đây!” cậu chàng nằm trên giường, hai chân tréo nguẩy, trong lời nói không khỏi tràn đầy vui sướng khi người gặp họa.
“Cả nhà đại bá của đệ quả này thế là tâm nguyện được như ý rồi!”
“Ha ha…” Yến Hoằng Chân trở mình, nằm trên giường cười ngã nghiêng: “Cũng chưa chắc. Yến Hoằng Bác kia vì có được ủng hộ của Nhị hoàng tử, thế mà bỏ ra không ít bạc đâu, cộng thêm đệ lấy đi 50 vạn lượng kia, Yến gia có giàu đến đâu, lúc này cũng phải thương gân động cốt, nguyên khí tổn thương nặng nề.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)