Đến cuối cùng, Tô Tuệ Nương cũng không còn khuyên Yến Hoằng Chân trở về “chính đạo” nữa. Thằng nhóc chết dẫm kia là đứa tính tình kỳ quái, một khi đã quyết định thì có tám con ngựa to cũng không kéo được. Tô Tuệ Nương đành đè nén ưu tư trong lòng, kệ hắn đi. Ở nhà dưỡng thương bảy tám ngày, độc tố trong người Yến Hoằng Chân cũng bài được bảy tám phần. Thế là, vào một buổi sáng sớm, thằng nhóc chết tiệt kia lại biến mất, chỉ để lại phong thư, nói là phải đi ra ngoài mấy ngày vân vân, chọc Tô Tuệ Nương tức sùi bọt mép.
Mà đồng dạng tức sùi bọt mép còn có phu nhân Vĩnh Bình Hầu – Thích thị, cả gương mặt thị xanh như tàu lá chuối, nghiến gần nát hai hàm răng.
“Phu nhân, xin ngài bớt giận, xin bớt giận…” Hình ma ma vội đi lên khuyên nhủ: “Chớ tức hại thân a!”
Thích thị nghe vậy song vẫn tức giận khó tiêu: “Bà nói ấy mà dễ nhỉ, Vĩnh Trinh công chúa vốn kiêng kỵ người khác nhìn ra con gái của thị bệnh, chúng ta hồi lại chuyện này, công chúa sao có thể không cảm giác được, nhất định sẽ trách tội!”
“Nhưng phu nhân cũng nghe thằng nhóc kia vừa nói gì rồi…” Hình ma ma vẻ mặt sầu khổ nói: “Hắn là đứa cóc sợ ai, nếu ép hắn thành thân, chưa biết chừng thật sự trực tiếp tìm đến phủ công chúa quậy một trận, đến lúc đó chẳng phải là càng không dễ thu thập sao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)