Tại thế giới này vô luận thời nào cũng có phân chia giai cấp, giữa giai cấp với giai cấp lại được phân minh bởi một hàng thành lũy sắc bén cao như núi, mà khoa cử không thể nghi ngờ là phương thức tốt nhất đánh vỡ thành lũy này. Cho nên đối với Tô gia mà nói, Tô Văn trúng cử không chỉ đơn giản là chuyện của riêng hắn, đây là một bước nhảy vọt lớn về mặt thân phận của cả gia tộc. Nói thông tục chút là, bọn họ cuối cùng từ “bần dân bách tính” biến thành “gia đình quan lại”. Mặc dù chức quan có thể căn bản “không được nhập lưu”*, thế nhưng điều không chút nào nghi ngờ là bọn họ có tư cách này. Mà điểm này, hoàn toàn có thể thấy được từ việc từ sau khi Tô Văn trúng cử, Tô gia bị người tới bái phỏng thiếu điều đạp nát cả bậu cửa. Trấn Bàn Đào nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, Tô Tuệ Nương tới nơi này đã hơn một năm, người quen biết đều không có, mấy ngày nay người quen ấy mà lại nhiều. Liên tục mấy ngày chiêu đãi, giày vò Tô Tuệ Nương và Lâm thị gầy hẳn một vòng, ngọn sóng hưng phấn này mới dần dần lắng xuống.
* bất nhập lưu: Thời Minh, Thanh quan chức chia làm 9 phẩm 18 cấp, không đến cửu phẩm gọi là “bất nhập lưu”, có nghĩa là đẳng cấp thấp, không đủ tư cách.
Tuy nhiên bận rộn cũng không uổng phí, Tô Tuệ Nương gảy bàn tính, chỉ biết lần này mỗi quà cáp không đã thu gần bảy tám trăm lượng, phần lớn đều là những phú hộ trong trấn đưa tặng, mà trong đó Lữ gia còn tặng thêm một thanh Bạch ngọc như ý cùng Trần phu nhân Uy vũ bá đưa tặng một bộ văn phòng tứ bảo thuộc loại quý giá nhất. Sau bữa tiệc ăn mừng, Tô Văn được điểm chức Thứ cát sĩ trong Hàn Lâm viện, Thứ cát sĩ mặc dù ở diện cấp quan thuộc loại “bất nhập lưu” kia, nhưng đối với cả Tô gia mà nói đã là vui mừng khôn xiết rồi. Phải biết rằng về sau có thể tiến vào nội các, có thể ở bước một bước trên đường quan văn, phần lớn đều từng rèn luyện ở Hàn Lâm viện. Đây cũng là do Đại Thụy lập triều thời gian ngắn, khoa cử mở ra đến bây giờ cũng chỉ là đợt thứ hai mà thôi, quốc gia quá mức cần nhân tài đâm ra nới rộng hạn chế, nếu không dựa vào hạng Nhị giáp, Hàn Lâm viện là căn bản khỏi cần nghĩ.
“Tiểu thư, Lữ phu nhân tới.” Mộc Hương nhẹ nói bên tai Tô Tuệ Nương.
Buông châu thoa trong tay, Tô Tuệ Nương khẽ nhíu mày: “Biết rồi. Bảo người dưới thiết đãi cho tốt, ta sẽ ra ngay.”
“Người nhà này thật bẽ mặt.” Mộc Hương thè lưỡi, đầy ghét bỏ nói: “Tiểu thư rõ ràng không muốn dính dáng đến họ rồi, mà còn nhất định phải sáp tới.”
Tô Tuệ Nương thầm nhủ không phải là không muốn dính đến họ, mà là ta dính không nổi a… lắc lắc đầu, nàng có chút nhức đầu thở dài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)