Tô Văn là được người dìu xuống xe ngựa, Tô Tuệ Nương cùng Lâm thị đã sớm nóng lòng chờ ở cửa lập tức nghênh đón. Không nói gì nhiều cả, Tô Tuệ Nương bảo người đem ra bát súp nàng tự tay nấu. Tô Văn mặt mũi tiều tụy uống, lại dưới sự ép buộc của tỷ tỷ dùng chút đồ ăn loãng, rồi sau đó vào phòng, ngã lăn ra ngủ. Giấc ngủ này liền ngủ thẳng tới sắc trời tối mịt.
“Thiếu gia, tiểu thư đã sai người đun nước tắm cho ngài” gã sai vặt bên cạnh cậu lấy lòng nói: “Ngài đi tắm rửa đi, cho khoan khoái một chút.”
Nghe được là an bài của tỷ tỷ, bên khóe miệng Tô Văn hiện lên ý cười, gật gật đầu.
Tắm rửa xong rồi thay một thân quần áo mới, Tô Văn không trở về phòng mà thẳng đường đến phòng Tô Tuệ Nương. Cậu biết mẹ và chị bây giờ nhất định đang chờ gặp. Quả đúng thế, Tô Văn vừa vén rèm cửa lên, đã nhìn thấy trên giường hai người đang ngồi thảo luận.
Tô Tuệ Nương nghe lời này cũng cười, bảo Tô Văn ngồi xuống.
“…Nhờ có tỷ tỷ suy nghĩ chu toàn” Tô Văn như nhớ lại gì đó: “Trong trường thi quả thật là chỗ nào cũng bất tiện… Ban ngày còn may, buổi tối ấy mà lạnh khủng khiếp, lại còn có muỗi, cả một lớp dầy đặc, khiến ai nấy ngủ không yên. Tỷ tỷ cho đệ nước xua muỗi thế là có đất dụng võ tuy nói có chút mùi thơm, nhưng mà đặc biệt dùng tốt… Vải dầu cũng có đất dụng võ, có một ngày đổ mưa nhỏ, trong trường thi có rất nhiều nóc lều của gian thi bị dột… bài thi cũng bị làm ướt… vải dầu che lên nóc lều…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



