“Sao không chịu nổi, rõ là vẽ chuyện.” Trong sự im lặng đầy khó xử, có người lầm bầm một câu, Tô Tuệ Nương trực tiếp đáp trả: “Đây là nhà tôi, tôi thích thế nào thì thế ấy, chê tôi lắm chuyện thì đừng tới.” Dứt lời, trực tiếp xoay người đi vào phòng mình. Bỏ lại sau lưng một sọt đầy oán trách điên cuồng. Mà vào phòng, bước chân Tô Tuệ Nương bỗng dừng lại, chỉ thấy trong phòng xuất hiện hai người, một lớn một nhỏ, lớn là một đứa bé gái, bộ dạng mười lăm mười sáu tuổi, mặc quần áo mới tinh, tết tóc đuôi sam, trông có hơi đen, coi như không được thuận mắt cho lắm, còn người nhỏ chính là một đứa bé trai, tầm bảy tám tuổi. Lúc này, hai đứa nó đang đứng trên giường gạch, cầm cây côn sắt to bằng đầu ngón tay, đang cạy ổ khóa trên một cái hộc tủ khác trên đầu giường của Tô Tuệ Nương.
Tô Tuệ Nương đứng ở đó lạnh lùng nhìn chúng, hai đứa kia đại khái cũng không ngờ nàng lại đột nhiên đi vào, trên mặt cũng hiện ra tia bối rối, đứa bé trai kia giống như con khỉ lủi nhanh xuống giường, chạy ra ngoài, bỏ lại đại cô nương một mình đứng đó, sau một lúc lâu, mới như cái cọc gỗ mà lệt quệt bò xuống, nhìn Tô Tuệ Nương cười cười gượng, gọi một tiếng: “Là Tuệ Nương tỷ tỷ đúng không, muội là Trân Nhi, là biểu muội của tỷ.”
“Ta cũng không có biểu muội đi cạy ổ khóa người khác.” Tô Tuệ Nương lạnh lùng nói.
Trân Nhi biểu muội kia nghe vậy, trên mặt toát lên vẻ lúng túng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)