Cho dù đã hoàn toàn không nhìn thấy hình bóng nhớ thương kia, Vương Thất Lang vẫn gục trên cửa sổ xe rất lâu không muốn hoàn hồn. Hình ma ma bên cạnh thấy vậy không khỏi khuyên: “Thiếu gia, bên ngoài gió lớn, cẩn thận bệnh.” Vương Thất Lang không nhìn bà ta lấy một cái liếc mắt, trên gương mặt nhỏ nhắn vẫn là nỗi buồn ly biệt. Hình ma ma an vị ở đối diện, dĩ nhiên nhìn thấy rõ ràng, mà mỗi khi nhìn thấy gương mặt của Vương Thất Lang, bà đều không nhịn được nghĩ, nếu đứa bé này là do phu nhân nhà mình sinh ra thì thật tốt biết bao a.
Vương Thất Lang cũng không biết nỗi âm thầm cảm thán của Hình ma ma, tràn đầy thương nhớ trong lòng cậu đều là Tô Tuệ Nương, biệt ly chưa hơn một khắc mà cậu đã bắt đầu thấy nhớ rồi. Đồng thời trong đầu nghĩ vẩn vơ rất nhiều chuyện linh tinh, mình đi rồi, Tuệ tỷ tỷ liệu có nhớ mình không, liệu có bị người ta ức hiếp không? Liệu có thể “thay lòng đổi dạ” thích người khác không? Vương Thất Lang hết sức hối hận, lúc chia tay không yêu cầu một cái cam đoan, lý ra mình nên bảo Tuệ tỷ tỷ phát lời thề mới đúng a.
“… Đã đưa tin rồi, phu nhân đối với ngài đúng là thương nhớ khôn nguôi mà…” Còn không biết Vương Thất Lang ở nơi đó không ngừng thất thần, Hình ma ma hãy còn nói: “Thiếu gia, phu nhân sau này sẽ là mẫu thân của ngài rồi, ngài lần này có thể trở về Hầu phủ đều là nhờ phu nhân bất chấp can ngăn của người khác đó. Phu nhân từng nói, ngài là cốt nhục của Hầu gia, cũng chính là con trai của bà, tuyệt đối không thể để lưu lạc bên ngoài… Thiếu gia, phu nhân xuất thân cao quý, tính tình lại rất nhu hòa, là người thiện lương nhất không ngoa đâu. Lão nô biết ngài từ bé chịu khổ không ít, nhưng bây giờ thì khác, về sau ngài đã có mẫu thân rồi. Đúng rồi, còn cả Lan tỷ nhi nữa, cô ấy ấy nhỏ hơn ngài hai tuổi, là muội muội ngài, sau này ba mẹ con ngài sẽ là người thân nhất a.” Hình ma ma ý cười đầy mặt, không ngừng truyền thụ đủ loại ưu điểm của phu nhân Vĩnh Bình Hầu cho Vương Thất Lang, nhiều lần lặp đi lặp lại ám hiệu rằng: cậu có thể trở về Hầu phủ, tất cả đều là nhờ công lao của phu nhân, cần phải ghi lòng tạc dạ, có ơn tất báo mới phải.
Đối với lời của bà ta, trong mắt Vương Thất Lang lóe lên vẻ không cho là đúng, ở trong lòng cậu trừ Tô Tuệ Nương, miễn cưỡng thêm Lâm thị cùng Tô Văn ra, những người còn lại cũng chẳng phải là thân nhân gì, đám người Bì thị không phải, phu nhân Vĩnh Bình Hầu hiền hoà kia càng không phải. Song nhắc đến Bì thị, cũng không biết nghĩ tới điều gì, bên khóe miệng Vương Thất Lang đột nhiên lộ ra nụ cười kỳ lạ, mình đến kinh thành rồi, dĩ nhiên không an lòng chính là cái nhà bụng dạ ác độc trụ cách vách Tuệ tỷ tỷ vô cùng thiện lương của mình, vả lại đối với hết thảy những gì Bì thị làm với cậu, lấy tính tình của Vương Thất Lang sao có thể không trả thù? Vốn là muốn giữ họ lại để sau này thỏa chí hành hạ, cơ mà hiện giờ… Vương Thất Lang thở dài một hơi, đúng là tiện cho hai mụ độc phụ kia rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)