Dường như để ấn chứng đúng như lời Tô Tuệ Nương nói. Ngày thứ 37 sau khi mẹ con Trần thị tới, sự tình xảy ra biến hóa kịch tính, lại là một phong thư đến, song, khác hẳn với lá thư từ hôn đầy sỉ nhục lần trước, lần này thư mang tới lại là tin tức tốt, Cao tổ đích thân hạ lệnh, sửa lại án xử sai cho phủ Uy vũ bá. Trần mẫu đương trường mừng đến chảy nước mắt, Trần Ngọc thì lập tức quyết định trở về nhà, chuẩn bị đến kinh thành.
Đêm đó, Tô Tuệ Nương đặc biệt làm một bữa tiệc đưa tiễn cực thịnh soạn, Trần mẫu tinh thần khí rất tốt, ở trên bàn cơm còn liên tục trò chuyện cùng Lâm thị, trong lời nói đều ý cười không ngưng nổi. Tiệc tiễn biệt lần này, Tô Văn cũng tham gia, người hai nhà cười nói vui vẻ, ăn đến cực kỳ thỏa chí.
“Người cũng đã đi rồi, Tuệ tỷ tỷ còn ở chỗ này nhìn cái gì?” Một giọng nói âm dương quái khí vang lên, chỉ thấy Vương Thất Lang lỗ mũi không phải lỗ mũi ánh mắt không ra ánh mắt nói: “Chớ không phải là luyến tiếc y ấy chứ!”
“Nói bậy bạ gì đó!” vỗ một cái bộp lên đầu Vương Thất Lang, Tô Tuệ Nương tức giận nói: “Đi thôi, vào nhà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)