Tô Tuệ Nương thoáng dừng bước, nhìn nam tử trước mắt, chau mày gọi một tiếng: “Trần công tử.”
Trần Ngọc dường như cũng không ngờ có thể gặp nàng ở chỗ này, trên mặt có phần sững sờ, song sau đó vẫn rất tự nhiên chào hỏi: “Tô cô nương chào buổi sáng.”
Tô Tuệ Nương nhìn Trần Ngọc, thấy vai hắn dính đầy sương sớm, trên mặt cũng có vẻ tiều tụy trắng đêm không ngủ, biết có lẽ là tâm tình không tốt, trốn đi ra ngoài.
“Tô cô nương đây là muốn đi đâu?” Chỉ thấy lúc này trên khuỷu tay Tô Tuệ Nương treo giỏ trúc, bên trong lộ ra ít trái cây, cùng với nhang, tiền giấy vân vân, nhìn qua giống như là muốn đi viếng mộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
