Đối với việc Trần Ngọc đột nhiên tới chơi, Tô Tuệ Nương rất kinh ngạc, càng không cần phải nói chuyện đối phương tỏ vẻ hy vọng ở nhà họ một đoạn thời gian, song mặc dù chuyện này không thích hợp, cũng rất đường đột, nhưng Tô Tuệ Nương vẫn dứt khoát thu dọn gian phòng, bày tỏ bọn họ có thể tới đây bất cứ lúc nào. Quả nhiên, ngày thứ hai chào hỏi, hai chiếc xe ngựa lớn màu xanh liền đến Tô gia, Trần Ngọc đỡ mẫu thân từ trên bước xuống. Trần phu nhân sắc mặt tái nhợt, tinh thần trông có phần uể oải. Hơn nữa bọn họ chỉ dẫn theo một nha hoàn, một gã sai vặt, lấy sự phô trương của Trần phủ mà xem, không thể nghi ngờ là keo kiệt cực kỳ. Dĩ nhiên, điều này cũng càng có thể nhìn ra bọn họ hẳn là gặp phải việc khó khăn gì đó, cho nên mới phải vội vàng như thế.
Tô gia dĩ nhiên là không thể đánh đồng cùng Trần phủ, nhưng phòng ốc lại vô cùng sạch sẽ. Mấy người Trần phu nhân xếp hành lý xong xuôi, liền đích thân bày tỏ cảm tạ với Tô Tuệ Nương. Tô Tuệ Nương hoàn toàn không có ý định đào bới vấn đề, chỉ xem như bọn họ chẳng qua là đến đạp thanh du ngoạn, trên mặt Trần phu nhân toát lên vẻ hài lòng.
“Đây là một trăm lượng bạc, còn xin Tô cô nương nhận lấy.” Ra hiệu nha hoàn bên cạnh đưa bạc, Trần phu nhân nói với nàng. Tô Tuệ Nương ngẩng đầu nhìn bà ta một cái, thoáng từ chối vài cái, thấy thái độ Trần phu nhân kiên quyết, bèn mỉm cười nhận lấy. Lâm thị cùng Vương Thất Lang cũng chuyển vào trong phòng Tô Tuệ Nương, Trần phu nhân ở tại phòng Lâm thị, Trần Ngọc thì đành phải ở tại căn phòng nhỏ của Vương Thất Lang, chưa từng đến quấy rầy bọn họ, mấy người Tô gia cũng bị Tô Tuệ Nương dặn dò, không nên đi thám thính bất cứ chuyện gì.
Song, mặc dù mọi người đều ngậm miệng không nói chuyện, nhưng có một số việc rốt cuộc vẫn không thể gạt được, đặc biệt Trần Ngọc gần như cách mấy ngày là ra ngoài một lần, lần nào trở về cũng là bộ dạng lo lắng, thỉnh thoảng Tô Tuệ Nương cũng có thể nghe được chút đàm luận nhỏ giọng bên trong, trong đó có nhắc tới Thượng Kinh, bá phủ linh tinh. Tô Tuệ Nương là người hậu thế, thoáng liên tưởng một chút là hiểu rõ tiền căn hậu quả của sự tình. Tính toán thời gian, hiện tại là năm thứ sáu Đại Thụy, trong “Thụy sử” từng ghi lại, trong năm này đã xảy ra vụ án “Trùng Dương hành thích”(vụ ám sát ngày Trùng Dương)chấn kinh thiên hạ, cũng bởi vì chuyện này mà dính líu đến rất nhiều trọng thần trong triều, đặc biệt là đám võ tướng, những khai quốc công thần kia cơ hồ đã chết mất bảy tám phần. Trần gia… Trần gia… Tô Tuệ Nương chau mày suy nghĩ, nhưng chuyện của kiếp trước hệt như một cục bột, đã trở nên mơ hồ, nàng thật sự không nhớ nổi trong đám quan to hiển quý của kinh thành có Trần gia này hay không. Âm thầm thở dài, Tô Tuệ Nương lắc lắc đầu, nghĩ nhiều như vậy có ích gì, Thượng Kinh và nàng, đã là chuyện của hai kiếp rồi.
Mẫu tử Trần Ngọc đến Tô gia ngày thứ mười, Trần mẫu bắt đầu ngã bệnh, đại phu đến xem, nói là tâm tình u buồn mà ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
