Kể từ khi Tô Văn đậu tú tài, rất rõ ràng địa vị của Tô gia ở Vương Gia Ao đã lên rất cao. Ban đầu nhà họ coi như là hộ ngoại lai, Tô Tuệ Nương lại là quả phụ, căn cơ cũng không vững, nhưng nay đã khác xưa, Tô gia bây giờ ấy mà cổng đình rất vượng, mỗi ngày đều có người tới thăm hỏi kết thân. Trong đó có rất nhiều hộ, đều là có thỉnh cầu mà đến, vì luật pháp Đại Thụy quy định, trong nhà nếu có người là tú tài, có thể miễn trừ tất cả thuế phụ thu. Cái này đối với những người quanh năm suốt tháng chỉ trông cậy vào ruộng nương mà sống, thì đó là hấp dẫn rất lớn. Trong nhà Tô Tuệ Nương trừ trồng vài mẫu rau trong vườn ra, không còn thừa đất dư, có thôn dân nọ động não, muốn đem đất nhà mình ghi dưới tên Tô gia, để được miễn thuế thu. Chẳng qua là Tô Tuệ Nương đối với chuyện này lại có vẻ thờ ơ, những vị khách đến tặng quà kia đều được tiếp đãi một cách khách khí, sau đó lại tiễn đi một cách khách khí, dĩ nhiên, quà cũng không nhận. Nếu Tô Văn muốn thi lên tiếp, bất cứ điểm sơ hở nào đều phải phòng ngừa, cho nên Tô Tuệ Nương thà đắc tội những người này, cũng không muốn sau này xuất hiện bất kỳ sai lầm nhỏ nào.
Tuy nhiên, có thể đuổi được người cùng thôn, lại không đuổi được những thân thích mặt dày này.
Nhìn mấy người phụ nữ trước mặt, Tô Tuệ Nương lơ đãng nhướn mày: “Mẹ, mấy vị này là?”
Trên mặt Lâm thị hiện vẻ lúng túng, có chút ấp úng nói: “Con bé này sao mau quên thế, đây là đại bá nương của con, còn đây là con dâu lớn của đại bá nương con Khương thị, con dâu thứ hai Khổng thị.”( đại bá nương: bác dâu cả)
Tô Tuệ Nương ồ một tiếng, ra chiều đã hiểu. Nàng từng nghe Lâm thị nói, cha Tô Tuệ Nương có một người anh, chẳng qua là ông anh này lại là người rất bạc tình. Đệ đệ chết sớm, để lại em dâu tính tình nhu nhược cùng hai đứa cháu nhỏ, y chẳng những không giúp đỡ, ngược lại sau khi cha Tô Tuệ Nương chết không bao lâu, liền nhanh chóng rinh hết đồ đáng tiền trong nhà, thiếu chút nữa ép mẹ con nàng chết đói, cuối cùng bởi vì thật sự chịu không nổi nữa, Tô Tuệ Nương mới bị gả đến nhà họ Vương, mới có nàng của hôm nay.
“Ôi chao trời đất tổ tông ơi!!! Ngươi, ngươi là Tuệ Nương??” Đại bá nương hai mắt lờ mờ trợn lên rõ cao, trên gương mặt già nua dài dẹp như cái xỏ giầy đầy kinh ngạc: “Em dâu à, Tuệ Nương nhà cô phải chăng bị thứ yêu tinh nào nhập vào thân à, sao thay đổi lớn thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
